Hai tiếng "phanh phanh" cùng lúc vang lên!
Hai nắm đấm của tên khổng lồ đầy lông vừa mới chạm vào hai quả núi đã lập tức tan nát thành hai đám mây đỏ rực mà tản ra khắp nơi. Thân hình của hắn cũng rung lên như bị một cỗ phản lực kinh khủng đập vào. Hắn không thể tự chủ, liền thụt lùi mấy bước mới gắng gượng ổn định được.
Mà hai ngọn núi đang bay đến lại không bị đình trệ lại chút nào. Chúng hơi nhoáng lên, liền lập tức xuất hiện hai bên sườn của gã khổng lồ, rồi không chút kiêng đè đập mạnh tới.
Ầm!
Hai tòa núi va chạm vào nhau rung lên kịch liệt, chúng bộc phát ra hào quang chói mắt, lại tạo thành một cơn sóng khí tỏa ra khắp nơi.
Xen lẫn trong tiếng nổ có thể nghe được thoang thoảng tiếng thét thảm thiết cua gã khổng lồ, nhưng âm thanh đó bị gián đoạn đi ngay lập tức.
Mãi đến khi hào quang xung quanh hai ngọn núi đang dần tản đi. Vài tiếng "phốc phốc" vang lên. Bốn đốm sáng từ trong mảng máu đang trôi dạt bên rìa ngọn núi vọt ra, sau đó chúng chia thành bốn hướng khác nhau rồi dốc sức bay đi.
Đúng là nguyên anh của bốn tên Ma tộc Luyện Hư lúc nãy!
"Bây giới mới chạy sao?"
Hàn Lập đang biến thành cự viên đứng trong không trung hừ lạnh lùng. hắn khẽ giơ bàn tay to tướng lên vỗ vào không trung phía xa.
"Vù vù." Một khoảng không lớn từ hai ngọn núi là trung tâm bỗng chốc trở nên vặn vẹo. Dường như chúng bị tác động bởi sức mạnh khủng khiếp từ cú chụp vừa rồi của cự viên.
Bên ngoài của bốn cái nguyên anh bỗng nhiên lóe lên ánh sáng, chúng liền thét lên đau đớn rồi vỡ vụn ra, hóa thành những đốm sáng li ti từ từ tan biến dần trong không trung.
Hàn Lập nhếch mép cười rồi thu công pháp lại. Con vượn to lớn cũng nhanh chóng thu nhỏ lại thành hình người.
Những người Mộc tộc đang đứng xung quanh thấy được một màn như vậy liền trợn mắt cứng lưỡi. Ai nấy cũng đều hốc mắt ra nhìn!
Phi Tiểu Tịch đang lơ lửng trên cao thấy vậy cũng trở nên tái mặt, ánh mắt của cổ ả cũng trở nên đăm đăm!
Nàng vừa đánh một trận kịch liệt thật lâu với kẻ địch, đã tưởng như mình sắp sửa thua đến nơi. Nhưng đến khi Hàn Lập ra tay thì tên địch đó còn chưa kịp nhìn thấy mặt kẻ đánh mình đã bị giết chết. Điều này làm cho một kẻ luôn cho là mình rất mạnh như ả trở lên không tin nổi. Ả có cảm giác giống như đang nằm mơ vậy.
Nhưng ngay lúc ả tu sĩ Hợp Thể của tộc Dạ Xoa này gượng gạo mỉm cười định nói gì đố. Bỗng nhiên trong tay áo của Hàn Lập phát ra những tiếng ru ù ù, tiếp đó là một cái trận bàn bay xuống lòng bàn tay.
Hàn Lập khẽ nhăn mặt. Hắn không nói lời nào, phất tay lên bắn ra một đoàn hào quang nhập thẳng vào trong trận bàn.
Mà tay còn lại cũng điểm tới trận bàn vài đạo pháp quyết. Ngay lập tức từ trên trận bàn truyền đến giọng nói của Thảo Tật.
"Thôi chết Hàn huynh ơi. Có năm tên có thể là hóa thân của Thánh Tổ xuất hiện ở gần đây, bọn chúng cũng đang bay đến dãy núi này của chúng ta với tốc độ rất mau. Ta đã phát động hầu hết các cấm chế để ngăn cản nhưng giỏi lắm cũng chỉ kéo đài thêm nửa bữa cơm nữa thôi. Ngươi ở bên đó giải quyết đến đâu rồi, có thể giúp phía bên này không?"