Không ngờ tại trung tâm của đội ngũ của Ma quân lại có một chiếc thuyền đen sì, to gấp mấy lần những chiếc phi xa bên cạnh. Ma khí nhàn nhạt bao quanh hơn nửa chiếc thuyền. Thấp thoáng bên trong cũng là những tên Ma tộc che kín khuôn mặt.
Trên người những tên Ma tộc này tỏa ra khí tức so với những tên đang đứng trên phi xa còn mạnh mẽ hơn nhiều lần.
"Cách thành Mộc Miên còn bao lâu nữa? Lúc này vất vả lắm mới đem được ba gã Đại Thừa của đối phương tách ra. Ta cũng tốn rất nhiều công sức mới tránh được tai mắt của Mộc tộc mà lặng lẽ quay lại Linh Giới. Cho nên lần này hành động chỉ có thành công chứ không được thất bại!" Phía trong của chiếc ma thuyền to lớn bỗng nhiên phát ra một giọng nói già nua.
"Thưa Thôn Thiên đại nhân, lấy tốc độ hiện tại thì đại khái còn khoảng nửa tháng nữa mới tới thành Mộc Miên!" Giọng nói cung kính của một gã Ma tộc khác vang lên.
"Hừ, không được! Tốc độ như vậy thì quá chậm! Bọn Nguyên Sát sẽ không thể giữ chân được ba lão quái vật kia trong thời gian dài. Hãy cho tốc độ nhanh lên! Mười ngày nữa phải tới được thành Mộc Miên. Gốc thánh thụ ở trong thành kia đối Mộc tộc rất quan trọng, vượt xa sự tưởng tượng của các ngươi. Chỉ cần hủy diệt được nó, Mộc tộc sẽ không còn khả năng bảo vệ phần lãnh thổ còn lại..." Giọng nói già nua lại lạnh lùng phân phó.
"Nhưng thưa Thôn Thiên đại nhân! Tốc độ hiện tại đã là cao nhất mà Hồ Nguyệt Phi Xa có thể đạt được khi vừa bay vừa ẩn náu. Nếu làm như lời ngài nói, chỉ sợ không thể giấu diếm được tai mắt của Mộc tộc đã bố trí." Nam tử kia lại do dự trả lời.
"Không hề gì! Đại quân của bọn họ đã bắt đầu tan vỡ rồi. Hiện tại đang rút quân và co cụm lại ở tất cả mọi nơi. Chúng ta chỉ cần cận thận chút là không có vấn đề gì. Vả lại, có ta tự mình canh giữ ở nơi này, cho dù gặp phải thám tử của Mộc Tộc thì cũng không thể cho bọn họ còn sống để đem tin tức này trở về được." Giọng nói già nua vang lên lạnh lẽo.
"Nếu Thôn Thiên đại nhân tự mình ra tay thì tự nhiên không thành vấn đề. Tiểu nhân lập tức truyền lệnh này xuống!" Tên nam tử Ma tộc trở nên mừng rỡ trả lời.
Một lát sau, ma thuyền màu đen cùng toàn bộ phi xa phía dưới run lên, tốc độ bỗng chốc tăng lên nhiều lần. Nhưng đồng thời cũng truyền ra tiếng vù vù trầm thấp, không thể giữ được sự yên tĩnh ban đầu.
Bảy ngày sau, Hàn Lập đang ngồi im ở gốc cây cao chọc trời, bỗng nhiên vẻ mặt khẽ động, hai mắt đang nhắm chặt chậm chậm hé ra.
Dường như cùng lúc đó, một nam một nữ ngồi xếp bằng nhập định ở hai bên sườn hắn cũng tỉnh lại.
Ba người đều không nói một câu, đồng thời cùng hướng một phía trên bầu trời nhìn lại.
Chỉ vài nhịp thở sau, phía chân trời liền vang lên tiếng xé gió!
Ánh sáng xanh chợt lóe, một đạo kiếm quang dài vài thước mạnh mẽ bắn tới. Cũng sau vài cái chớp động, liền hướng thẳng phía cái cây to trong khe núi mà bắn đến.
Hàn Lập nhíu mắt, hắn không nói lời nào, một tay hướng về xa xa khẽ phất.
Một đạo kiếm sáng rực nhanh chóng bay đến phía trên khe núi, lượn vòng một cái rồi tiếp tục hướng thẳng vào một thân cây to mà bắn đi.