Những con quái vật này to như những ngọn núi, vài con lại giống như toà cung điện, có con thì lỗ rỗ như tổ, khi nhìn vào trông không khác gì một hòn đảo thu nhỏ. Nhưng cũng có loại chỉ là một thân ảnh màu xanh rồi cuộn mình lại biến thành một án mây thật lớn.
Trên lưng những quái vật khổng lồ này chở đầy những vệ sĩ của liên quân các tộc, chúng dừng lại trên không trung một chút rồi ngay tại đó đợi các loại phi xa, chiến thuyền tụ hợp lại xung quanh thành một vòng bảo vệ. Sau đó cả đoàn chi chít nối đuôi nhau rời khỏi bầu trời Mộc Miên thành, hướng phương xa bay đi.
Liên quân rời đi chuyến này ước chừng khoản hơn nửa lực lượng tinh nhuệ củaMộc Miên thành. Ba vi Đại Thừa Kỳ cũng cùng nhau xuất phát. Hơn nữa còn có mấy đơn vị khác đang đóng quân tại biên giới và các quân đoàn từ các thành lân cận hiệp trợ, khi hội hợp đây cũng sẽ là một lực lượng có thể chống đỡ ngang bằng với đại quân kinh khủng của Ma tộc.
Hàn Lập vẫn chưa xuất phát cùng đội này. Hắn đúng trên lầu nhìn ra bầu trời xa xa một lúc rồi giữ vẻ mặt bình tĩnh quay về chỗ tiếp tục tu luyện.
Năm ngày sau, không khí đang yên tỉnh của Mộc Miên thành lại tiếp tục dao động. Một đơn vị lấy Mộc tộc làm chủ quân, các liên quân tộc khác cũng tụ tập cùng nhau, chuẩn bị rời Mộc Miên thành.
Ở trên tầng chót vót của căn lầu, Hàn Lập đang nhắm mắt nhập định. Khuôn mặt hắn khẽ động, lập tức bế công, hai mắt mở ra.
Một lát sau, ở cầu thang có tiếng bước chân truyền đến. Chu Quả Nhi xuất hiên, hướng Hàn Lập kính cẩn nói:
"Hàn tiền bối! Mộc tộc phái người đến mời tiền bối đi qua đó có chuyện thương lượng."
"Ta biết rồi. Ngươi tu vi còn quá thấp, trong trận đại chiến lần này ngưoi cứ ở lại thành đi. Chờ sau khi đại chiến kết thúc, ta sẽ đưa ngươi trở về trong tộc." Hàn Lập dặn dò.
"Vâng! Quả Nhi xin vâng lời tiền bối." Chu Quả Nhi nghe thấy thấy thế, đầu tiên ngẫn ra. Nhưng nàng lập tức nhận ra giọng điêu không thể trái lời của Hàn Lập, lúc này nàng chỉ có thể ngoan ngoãn cúi đầu.
Hàn Lập hơi gật đầu, không chút hoang mang đứng dậy rồi bước tới tần lầu phía dưới.
Khi hắn đi xuống gian phòng tầng một. Giải Đạo Nhân vẫn đang ngồi ở một góc của căn phòng. Hắn lẳng lặng khoanh chân mà ngồi, trên mặt không có chút biểu tình nào.