Chiếc thuyền màu bạc vẫn còn cách xa tòa thành hơn trăm dặm đã bị các vệ sĩ trên tường phát hiện.
Trên tường thành liền nổi lên một trận dao động, tiếp đó có một đám vệ sĩ Yêu tộc bay tới đón đầu chiếc thuyền.
"Xin cung kính nghênh đón lão tổ trở về!"
Những vệ sĩ này mặc các loại chiến giáp màu sắc khác nhau, tu vi bọn họ cũng chỉ đạt tới Kim Đan hoặc Nguyên Anh kỳ. Khi còn cách mũi thuyền hơn một dặm, họ liền dừng lại rồi cung kính, làm lễ tham kiếm.
Tất nhiên chỉ có bọn họ là người của Yêu tộc, vốn đã rất quen thuộc Ngao Khiếu lão tổ cho nên mới có biểu hiện như thế.
"Đứng lên đi, ta phải trở về động phủ của đã, các người hãy đi làm công việc của chinh mình đi." Từ trong thuyền truyền ra giọng nói nhẹ nhàng của Ngao Khiếu lão tổ, âm thanh vừa giản dị vừa nghiêm trang khiến người ta nghe được đều không có ý tứ phản kháng.
"Vâng, xin vâng lời lão tổ!"
Ngao Khiếu lão tổ lãnh đạo yêu tộc đã mấy vạn năm, hẩu hết mọi người ở đó đã tôn lão lên làm thần trong lòng, vì thế những người đang quỳ phía trước đều không đám cãi lời của lão.
Lúc này họ liền tách ra hai bên, chiếc thuyền rít lên từng tiếng vù vù rồi hóa thành một đoàn hào quang màu bạc phóng thẳng đến thành Mộc Miên.
Một lát sau, không gian phía trước dấy lên một trận dao động đủ các loại hào quang, tầng cấm chế bên ngoài tự động tách ra, chiếc thuyền bay thằng vào trong đỉnh tòa thành rồi hạ xuống trên một quảng trường được bảo vệ hết sức nghiêm mật.
Gần như cùng lúc với chiếc thuyền hạ xuống, ở một góc khác của quảng trường bỗng nhiên hào quang của pháp trận lóe lên, một ông lão tóc trắng tinh bỗng nhiên xuất hiện, đưa ánh mắt nhìn về chiếc thuyền rồi cười ha hả đi tới.
Ổng lão có dáng vẻ rất hiền từ, hai tai to dài, thoạt nhìn như rất thong dong nhưng mỗi bước của lão đều vượt qua cả mấy chục trượng. Chỉ cần vài bước, một chút sau ông lão đã xuất hiện ngay cạnh chiếc thuyền.
Lúc này các vệ sĩ ở quanh đó mới kịp phản ứng, tất cả đều khom người cúi chào, họ rất cung kính đối với ông lão tóc bạc.
"Ha ha, Ngao Khiếu, cuối cùng thì ngươi cũng tha xác trở về. Chuyến này ngươi đi thật lâu, nếu còn chưa về thì ta đã nghĩ ngươi đem xương cốt tặng cho đám Ma tộc kia rồi chứ." ông lão tóc bạc đừng bước rồi cười sang sảng nói.
"Hừ, mấy tên nhai nhép của Ma tộc thì làm được gì ta. Nhưng nếu thật sự là ta không về được chỉ sợ lão quỷ nhà ngươi buồn bực mà mắng chửi không thôi a." Trong chiếc thuyền, truyền ra tiếng hừ lạnh lùng cùng giọng nói của Ngao Khiếu.
Tiếp đó chiếc thuyền tỏa ra hào quang màu bạc sáng lóa, nó cũng nhanh chóng thu nhỏ lại.
Sau khi làn hào quang tắt đi, chiếc thuyền cũng biến mất không thấy đâu nữa, nơi đó cũng chỉ còn lại vài bóng người.