"Hàn huynh, muội nghe tổ phụ nói là huynh có biện pháp làm suy yếu ảnh hưởng của Vong Tính Quyết, nhưng muốn vậy thì muội phải đi theo bên cạnh huynh hoài đúng không?" Vẻ tươi cười trên khuôn mặt của Ngân Nguyệt tất đi, nàng nghiêm chỉnh hỏi.
"Ngao Khiếu tiền bối đã nói chuyện này cho muội nghe sao? Ừm, đúng là như vậy thật. Tiền bối đưa cho ta một bộ bí thuật vận dụng thần niệm để giúp nàng bớt phải chịu những ảnh hưởng của Vong Tình Quyết, như vậy nàng lại có thể tiếp tục tu luyện. Nhưng ngặt nỗi chỉ có ta mới thích hợp để tu luyện loại bí thuật này. Cho nên sau ngày nàng cứ theo bên cạnh ta một thời gian đi." Hàn Lập cũng không tỏ ra ngạc nghiên, hắn mỉm cười ôn tồn giải thích.
"Tổ phụ của ta có loại bí thuật này ư? Trước giờ muội chưa bao giờ nghe ông nói về nó! Mà tại sao chỉ có mỗi Hàn huynh mới có thể tu luyện được nó vậy?" Ngân Nguyệt nhíu mày hỏi.
"Chuyện này, thực ra nàng cũng có thể đoán được mà. Trước khi cho nàng tu luyện Vong Tình Quyết, Ngao Khiếu tiền bối đã dành hơn trăm năm nghiên cứu ra bộ pháp quyết này để phòng ngừa những việc chẳng may. Theo lời của tiến bối, hiệu quả của việc giải trừ bớt ảnh hưởng của Vô Tình Quyết còn phụ thuộc vào người hóa giải. Ma tâm trong lòng nàng do ta gây nên vì vậy để ta tu luyện pháp quyết này giúp nàng sẽ càng thêm hiệu quả. Chờ sau khi ta tu luyện nó xong, chỉ cần lúc nào nàng cũng bên cạnh ta thì bí thuật này sẽ tác động nên tâm thần của nàng một cách vô thức." Hàn Lập trầm ngâm rồi thở dài nói một hơi.
"Thật sự mọi chuyện đơn giản như thế sao? Nếu tiếp tục tu luyện Vong Tình Quyết, những ảnh hưởng của nó sẽ càng mãnh liệt. Bí thuật sử dụng thần niệm này chỉ được sáng lập ra trong lúc nhất thời cũng có thể trấn áp được nó sao?" Ngân Nguyệt cảm thấy không tin được.
"Thực ra ta còn chưa tu luyện bí thuật này nên chưa thể khẳng định với nàng được. Nhưng nếu đã đó Ngao Khiếu tiền bối khổ tâm sáng tạo ra cho nàng thì sao có thể là giả được. Hơn nữa, nếu những ảnh hưởng của Vong Tĩnh Quyết tăng lên thì sự áp chế của bí thuật này cũng tăng lên theo." Hàn Lập suy nghĩ cẩn thận rồi trả lời.
"Được rồi, cho dù nó không có tác dụng đi nữa thì tiểu muội sẽ phải ở bên cạnh huynh bao lâu đây? Chẳng lẽ ngày nào còn chưa thoát khỏi ảnh hưởng của Vong Tinh Quyết thì ngày đó muội cứ phải lẽo đẽo theo huynh sao?" Vẻ mặt của Ngân Nguyệt hiện lên một tia kỳ quái.
"Việc này cũng không hẳn. Theo như Ngao Khiếu tiền bối nói, chỉ cần nàng tiến lên được Đại Thừa Kỳ là sẽ thoát khỏi ảnh hưởng của Vong Tình Quyết." Hàn Lập không lưỡng lự nói.
'Trở thành tu sĩ Đại Thừa, chuyện này thật xa xôi quá! Xem ra sau này ta được ở bên cạnh huynh rất lâu đây a." Khuôn mặt của Ngân Nguyệt trở nên kỳ bí, môi nàng khẽ nhếch cười. "Nàng có Thất Tinh Nguyệt Thể, cơ hội để tiến vào Đại Thừa Kỳ cao hơn người bình thường rất nhiều, cũng không cần phải giận dỗi như vậy. Huống hồ trong khoảng thời gian này biết đâu ta và Ngao Khiếu tiền bối kiếm được phương pháp khác thì sao. Lúc đó cũng không cần nàng phải tu luyện đến Đại Thừa Kỳ mà những ảnh hưởng của Vong Tình quyết vẫn có thể hóa giải được." Hàn Lập mỉm cười ồn tồn an ủi. "Điều này cũng đúng. Dù sao thì mấy trăm năm nữa ta cũng được ở cạnh Hàn huynh." Ngân Nguyệt cười khúc khích. Tiếp đó hai người lại bắt đầu hàn huyên trò chuyện, thậm chí còn trao đổi một vài điều tâm đắc trong tu luyện. Thời gian nhanh chóng trôi qua. "Thôi, giờ này đã không còn sớm nữa. Vong Tình Quyết cũng đang chuẩn bị phát tác nên tiểu muội phải về sớm để điều dưỡng đã. Nếu trong lúc muội đang phải chịu ảnh hưởng của pháp quyết mà có điều gì thất lễ, xin huynh thứ lỗi cho!" Ngẫn Nguyệt liếc nhìn sắc trời bên ngoài rồi đứng dậy nói lời cáo từ. "Tất nhiên rồi, làm sao ta lại để bụng mấy chuyện đó cơ chứ." Hàn Lập cũng mỉm cười đứng lên. Ngân Nguyệt chỉnh đốn trang phục thi lễ xong, nàng lẳng lặng rời khỏi căn phòng. Hào quang màu trắng lóe lên, cánh cửa lại từ từ khép kín. Hàn Lập khoanh chần ngồi xuống bồ đoàn, vẻ tươi cười trên khuôn mặt mất đi, hắn dần dần trở nên trầm ngâm. Trong lúc đó, Ngân Nguyệt đã rời xa khỏi căn phòng, sau khi vòng phải quẹo trái mấy lần đen một góc khá yên tĩnh, gót ngọc của nàng dừng lại rồi nhẹ nhàng nói: "Lão Ảnh, ngươi ra đây đi, ta có vài lời muốn hỏi!" Lời còn chưa đứt thì không gian gần đó dao động, một bóng người gần như trong suốt hiện ra rồi dần dần ngưng tụ, liền đó một thiếu nữ mặc áo đen, vóc người thon thả bước ra. Nàng đeo một chiếc mặt nạ sói bằng đồng, hai tay được bọc kín bởi một đôi bao tay màu đen, toàn thân không hề lộ ra chút da thịt nào. Hai chân nàng cách mặt đất khoảng một thước, cứ vậy mà lơ lửng trong không trung. "Tiểu thư có gì sai bảo ta không?" Thiếu nữ đeo mặt nạ dùng một âm thanh lạnh lẽo hỏi. "Lão Ảnh, ta biết rằng lúc Hàn huynh cùng bí mật bàn bạc với tổ phụ thì ngươi vẫn ở trong đại sảnh. Lúc đó ngoài việc tổ phụ truyền bí thuật thần niệm cho Hàn huynh còn nói gì khác không? Người đừng dấu giếm ta điều gì." Ngân Nguyệt nhìn thẳng vào thiếu nữ đeo mặt nạ, nghiêm túc hỏi. Thiếu nữ nghe vậy hai mắt hơi chớp động, nàng cười gượng gạo nói: "Vì Ngao Khiếu đại nhân đã đem giao kèo của ta chuyển cho tiểu thư nên hiện giờ ta chính là ảnh vệ của ngươi, tất nhiên sẽ không giấu diếm điều gì. Ban đầu Ngao Khiếu đại nhân không nói về bí thuật vận đụng thần niệm mà muốn gả tiểu thư cho Hàn đạo hữu. Đại nhân cam đoan rằng, chỉ cần Hàn đạo hữu đồng ý mối hôn sự này, chẳng những sẽ được đại nhận truyền cho kinh nghiệm tiến vào Đại Thừa mà còn nguyện đem hơn phân nửa số bảo vật tích cóp cả đời để lại làm của hồi môn. Tuy nhiên Hàn đạo hữu vẫn từ chối, hắn chỉ đáp ứng dùng bí thuật thần niệm để giúp cho tiểu thư thôi." "Tổ phụ nghĩ rằng chỉ cần ta cưới Hàn huynh là thỏa được ước nguyện, nên những sơ hở trong lòng sẽ bù lại được không ít. Nhưng ông nghĩ vậy là sai rồi. Với tính tình của Hàn huynh, hắn sẽ không thể đáp ứng chuyện này! Nếu hắn đồng ý mới làm ta thất vọng. Nhưng tổ phụ bị người ta từ chối như vậy chắc chắn vẻ mặt rất khó coi a." Ngan Nguyệt thì thào nói. "Sau khi Ngao Khiếu đại nhân bị từ chối, tuy trong lòng có chút không vui nhưng đại nhân chẳng nói gì thêm. Dù sao Hàn đạo hữu cũng không phải loại tu sỹ Hợp Thể Kỳ bình thường." "Điều này cũng phải thôi, lúc này đừng tưởng Hàn huynh phải xưng hô tiền bối với tổ phụ mà khinh thường, sau này hắn có rất nhiều khả năng tiến vào Đại Thừa Kỳ, là hy vọng rất lớn của hai tộc Nhân và Yêu. Vì vậy dù có hậm hực gì nhưng tổ phục sẽ không thể gây bất lợi cho Hàn huynh được.