Hàn Lập vừa nghe Ngao Khiếu lão tổ hỏi như vậy, vẻ mặt khẽ đổi, hai mắt của hắn cũng híp lại nhìn thẳng vào đối phương.
"Tiền bối cho rằng vãn bối có thể thành công sao?" Một lúc lâu sau, cuối cùng Hàn Lập cũng đã khôi phục được vẻ mặt bình thường, hắn hỏi lại.
" Tuy rằng Tẩy Linh Trì cùng Tịnh Linh Liên kia có danh tiếng vô cùng to lớn. Thậm chí ở giới diện nào cũng có rất nhiều kẻ mạnh chú ý tới nó. Nhưng lão phu lại chưa từng nghe nói qua có mấy người có thể đạt được điều mong muốn. Theo lý thuyết thì ngươi cho dù có thể bình yên trở về từ Ma giới nhưng thật sự vẫn khó có thể có được cơ duyên này. Nhưng không biết tại sao, lão phu sau khi vừa thấy ngươi, bỗng nhiên lại mơ hồ thấy cơ hội của ngươi cũng không nhỏ giống như ta tưởng tượng lúc ban đầu. Chắc hẳn là người đã thành công rồi a." Ngao Khiếu lão tổ do dự một chút rồi nghiêm trang nói.
"Nếu tiền bối cảm thấy vãn bối chắc hẳn là đã thành công. Vậy cứ cho là vãn bối đã tiến được vào tẩy linh trì đi." Hàn Lập suy đi tính lại một lúc mới cười gượng gạo trả lời.
Nếu là trước kia thì tất nhiên là hắn sẽ không dễ dàng để lộ tin tức quan trọng bậc này ở trước mặt một gã có tu vi Đại Thừa như Ngao Khiếu.
Nhưng hiện tại hắn đã đem Niết Bàn Thánh Thể tu luyện đến tầng thứ hai, có thể vận dụng Huyền Thiên Kiếm, lại còn có Giải Đạo Nhân ở bên cạnh. Dù đối mặt với tu sĩ Đại Thừa Kỳ cũng không phải lo lắng quá nhiều. Cho nên cũng không có điều gì phải kiêng dè.
Hơn nữa trong lòng Hàn Lập cũng muốn biết, vị tu sĩ Đại Thừa của yêu tộc này sau khi biết được câu trả lời của hắn sẽ tỏ ra như thế nào.
"Tốt, tốt lắm. Nếu ngươi đã vào được Tẩy Linh Trì và ăn Tịnh Linh Liên thì sau này có thể nắm chắc vài phần khả năng tiến bước lên Đại Thừa. Nhưng chính vì lẽ đó mà những suy tính của lão phu dành cho Ngân Nguyệt khi trước đều là vẽ rắn thêm chân rồi. Thật là không đúng, nếu sớm biết như thế, ta đã không nên ngăn cản nàng sớm đến gặp ngươi, cũng làm cho nàng không phải tu luyện cái pháp quyết vớ vẩn kia." Ngao Khiếu lão tổ vừa nghe Hàn Lập nói, sắc mặt liền trở nên quái dị, trong miệng cũng có một tia hối hận trả lời.
"Vẽ rắn thêm chân? Môn pháp quyết kia?"
Hàn Lập nghe vậy khẽ cau mày, ánh mắt đảo qua khuôn mặt lạnh nhạt của Ngân Nguyệt, trong lòng đã mơ hồ đoán được một chút gì đó liền không khỏi trầm xuống.
"Tu luyện Vong Tình Quyết là do chính ta lựa chọn thì sao lại có thể oán trách Tổ Phụ được. Hơn nữa nếu không có pháp quyết này, làm sao ta có thể nào lấp lại những vết thương trong lòng, tiến lên cảnh giới Hợp Thể. Mà sau khi tu luyện pháp quyết này, Linh nhi mới biết được thế gian hết thảy yêu hận cũng đều không cần thiết. Chỉ có con đường tu luyện mới là thứ ta cần lưu tâm tới. Sau này chỉ cần ta gia tăng khổ tu thì bình cảnh trước mắt có thể tăng khả năng đột phá." Ngân Nguyệt nói hết sức bình tĩnh.