Vẻ mặt của Nguyên sát không khỏi trầm xuống khi nghe Ngao Khiếu nói vậy. Ả đưa ánh mắt nhìn tới chỗ Hàn Lập đang biến thành cự viên cùng với Hoàng Kim Cự giải, nhíu mày suy tính một lúc rồi bật cười lạnh lùng. Bàn tay của ả khẽ phất vào hư không, cái tiểu chùy màu trắng chợt hiện ra rồi lóe lên một vầng hào quang màu vàng, sau đó nó lại quỷ dị biến mất.
Cái bóng của con sói khổng lồ cũng lao đến nhập vào trong tòa điện không thấy tăm hơi.
Tiếp đó cả tòa điện lớn tỏa ra vô số ký hiệu màu lam, nó run lên rồi hóa thành một đoàn hào quang màu lam phá không bay đi. Chỉ mới chớp động một cái, mà bóng dáng của nó đã biến mất ở cuối chân trời.
Mãi tận lúc này, từ xa văng vẳng truyền đến giọng nói của Nguyên Sát.
"Ngao Khiếu, nếu ngươi đã nhúng tay việc này thì ta sẽ rút lui. Nhưng may mắn sẽ không thường xuyên đến với ngươi như vậy đâu. Lần tới nếu để ta bắt gặp các ngươi đi một mình, ta sẽ tuyệt đối không dễ dàng buông tha các ngươi."
Vừa dứt lời, lam quang ở phía chân trời lại chợt lóe lên vài cái rồi biến mất.
Tuy Nguyên Sát là phụ nữ nhưng phong cách làm việc của ả lại rất quyết đoán. Vừa thấy Ngao Khiếu xuất hiện thì biết hôm nay không thể thoải mái đánh chết Hàn Lập, mà ngược lại có thể bản thần sẽ lâm vào nguy hiểm. Vì vậy ả dứt khoát bỏ đi, không hề chần chừ do dự.
Hàn Lập thấy vậy liền thở phào nhẹ nhõm. Hắn gọi Giải Đạo Nhân một tiếng rồi toàn thân hai người tỏa ra hào quang chớp động, cả hai liền khôi phục hình dáng con người.
Còn khối băng đang giam giữ hai tòa cực sơn thì bị Hàn Lập nâng tay thả ra hai ngọn lửa màu bạc làm tan chảy mặt ngoài khối băng. Hai ngọn núi một lần nữa hạ xuống, liền bị Hàn Lập đưa tay áo ra thu lấy.
Ngao Khiếu xoay người lại đưa hai mắt hướng về phía Hàn Lập rồi giơ một cánh tay lên. Một đạo ánh sáng trắng bắn ra xoay tròn một cái rồi tỏa ra hào quang chói mắt, lập tức phía trước hiện ra một cái thuyền lớn xung quanh lấp lánh ánh sáng bạc. Chiếc thuyền chia làm năm tầng, dài hơn trăm trượng, mặt trên có mấy vệ sĩ mặc áo giáp đứng yên cầm trong tay những chiếc thương màu bạc.
"Các ngươi cũng đi lên đi." Ngao Khiếu lão tổ thản nhiên phân phó, sau đó lão mang theo Ngân Nguyệt cùng bay lên thuyền, tiến thẳng lên căn phòng trên tầng cao nhất.
Những vệ sĩ yên lặng chỉ khẽ nghiêng người, hơi cúi đầu tỏ vẻ kính cẩn.
"Khôi lỗi!"
Hàn Lập liếc mắt một cái liền nhận ra ngay thân phận của những vệ sĩ mặc chiến giáp kia. Sau khi trầm ngăm một hồi, hắn liền quyết định mang theo Giải đạo nhân cùng Chu Quả Nhi từ từ bay lên thuyền.
Những con khôi lỗi màu bạc đã được Ngao Khiếu ra lệnh, chúng thấy ba người Hàn Lập lên thuyền nhưng chỉ lẳng lặng đứng ở chỗ cũ, không hề muốn cản lại chút nào.
Mãi khi đi đến trước cửa dường như Hàn Lập sực nhớ tới điều gì, hắn liền quay lại dặn dò Chu Quả Nhi tạm thời đợi hắn ở bên ngoài, rồi mang theo Giải đạo nhân cùng tiến vào căn phòng.