"Đúng là quái lạ! Theo lời của Lũng Gia Lão Tổ và những người ở Linh Tộc đã nói thì cái thông đạo này không được ma tộc coi trọng. Nhưng hiện tại lại biến thành bộ dạng như vậy. Có thể là bọn họ đã không nói sự thật, muốn lừa gạt chúng ta. Hoặc là Ma tộc nơi này không biết đã xảy ra điều gì ngoài ý muốn, đột nhiên canh phòng cẩn mật nơi đây hơn. Theo ta nghĩ, đến phần lớn xảy ra vào khả năng thứ hai."Hàn Lập ở bên cạnh cũng nhìn cảnh tượng trong gương đồng, thản nhiên nói.
"Hàn tiền bối sao lại khẳng định là như vậy?" Chu Quả Nhi nghe xong lời Hàn Lập vừa nói, nhất thời không hiểu, kinh ngạc hỏi.
Giải Đạo Nhân đứng một bên chắp hai tay sau lưng, chăm chú nhìn về phía cứ điểm của Ma tộc. Đường như hắn có thể từ khoảng cách này nhìn xuyên qua không gian, thấy hết tất cả mọi thứ ở cứ điểm gần như ngay trước mặt vậy.
"Rất đơn giản, bức tường phía trước cứ điểm mặc dù cao lớn nhưng nhìn những viên gạch trên đó thì rõ ràng là thời gian thi công mới có vài chục năm về trước. Mà khi đó bọn ta đã sớm tiến vào Ma giới, nên không thể là đo bọn họ gài bẫy." Hàn Lập hai mắt híp lại, chậm rãi trả lời.
"Thì ra là thế! Vãn bối nhất thời sơ ý, lại không có chú ý tới điểm này. Chẳng qua tiền bối mới tới nơi này đã gặp chuyện không như ý, chúng ta có nên tìm cái thông đạo khác hay không?" Chu Quả Nhi lại hơi lo lắng hỏi.
"Không cần! Thông đạo gần đây nhất cũng khó có thể tìm ra ngay. Mà thời gian càng kéo dài thì phiền toái càng nhiều. Như bình thường cho dù cứ điểm này có to lớn thì cũng chỉ có vài tên Ma tôn trấn giữ mà thôi. Dựa lực lượng bọn họ làm sao ngăn được ta. Điều phiền toái duy nhất chính là mấy cái pháp trận được bố trí xung quanh kia. Nếu bị mấy cái cấm chế này giữ chân, thì việc thoát thân có đôi chút khó khăn." Hàn Lập nhìn bốn phía của cứ điểm mơ hồ chớp động các loại ánh sáng của cấm chế, nhíu mày nói.
Lúc trước bọn họ tiến vào Ma giới là cùng với đám người Linh Tộc. Hơn mười tên Hợp thể kỳ cùng ra tay mới có thể một hơi bài trừ các loại cấm chế, xâm nhập vào trong thông đạo. Hiện tại chỉ còn lại một mình hắn. Lại thêm cứ điểm trước mắt so với chỗ xông vào lúc trước còn lớn hơn rất nhiều, hiển nhiên cấm chế cũng càng thêm huyền diệu.
Chu Quả Nhi không giấu được sự thất vọng, mặt mày trở nên ủ dột. Nhưng tất nhiên la nàng cũng không thể đưa ra được biện pháp gì.
"Nếu ngươi cảm thấy mấy cái pháp trận này có chút phiền phức thì bản thân ta có một môn bí thuật, có thể giúp ngươi trong nháy mắt đem chúng bài trừ hết." Ngay lúc đó, Giải đạo nhân đột nhiên quay đầu lại nói.
"Cái gì? Giải huynh còn có thần thông loại này? Nếu thật như thế, Hàn mỗ vô cùng cảm kích." Hàn Lập nghe thấy vậy, tự nhiên quá đỗi vui mừng.
"Không cần cảm tạ như vậy. Tuy nhiên thi triển thuật này cực kỳ tiêu hao Tiên linh lực. Chỗ cống phẩm lúc trước ngươi đưa cho ta, lần này ra tay chắc sẽ tiêu hao hết gần nửa. Có muốn ta xuất thủ tương trợ hay không, ngươi suy nghĩ cho kĩ đi rồi nói sau." Khuôn mặt Giải Đạo Nhân không chút biểu cảm trả lời.