"Đây là Huyền Thiên Linh Vực, quả là rất huyền diệu, ngay đến cả Băng Phong Thiên Địa của ta cũng bị phá bỏ dễ dàng. Nhưng Bảo Hoa không thể vận dụng được Huyền Thiên Hoa Thụ mới đúng chứ. Chẳng nhẽ là đã nhờ vào viên đan dược ngươi mới nuốt vào lúc nãy?" Vẻ kinh ngạc chợt lóe lên trong mắt Lam Bộc Thánh Tổ, ả thì thào nói.
"Lời nói vừa rồi của Lam Bộc đạo hữu rất chính xác, viên đan dược khi nãy đúng là đã kích phát tiềm lực của bản thân giúp ta lại có thể sử dụng Huyền Thiên Linh Vực một lần nữa." sắc mặt Bảo Hoa rất bình tĩnh trả lời.
"Cho dù có như vậy thì đã sao? Nhìn bộ dáng của ngươi lúc này có giỏi lắm cũng chỉ có thể dùng Huyền Thiên Linh Vực công kích thêm một hai lần thôi, sau đó chắc chắn sẽ không chống đỡ thêm được nữa." Khuôn mặt của thiếu nữ trẻ trung hiện lên vẻ âm trầm, ả nói lạnh lùng như băng.
"Dù chỉ một chiêu thôi cũng đã quá đủ rồi. Ta không tin sau khi các ngươi bị thương nặng rồi đấu với Giải huynh và Hàn đạo hữu đây mà vẫn thể bình yên vô sự." Bao Hoa cũng không thèm để ý đáp lại.
"Đừng ăn nói ngông cuồng khinh người quá đáng. Bảo Hoa tỷ tỷ, ngươi cho rằng mắt ta mù hay sao, hiện giờ ngươi đã như đèn dầu sắp cạn, nếu đánh ra một kích cuối cùng thì chẳng những chút pháp lực còn sót lại cũng cạn kiệt sạch mà còn tổn hại đến nguyên khí vốn đã bị thương, làm cho thương tích của ngươi càng nặng thêm nữa. Ta thật sự không tin ngươi dám làm loại việc lưỡng bại câu thương* này. Đừng quên là dù sao ngươi cũng là một thành viên cấp Thánh Tổ của Thánh tộc, nếu như pháp lực hao tổn sạch sẽ không còn chút sức phản kháng mà rơi vào tay tên tiểu tử Nhân tộc này thì kết quả ra sao cũng không cần phải nói." Con ngươi của thiếu nữ trẻ trung co rụt lại, miệng ả nói ra những lời không mấy tốt đẹp.
Sau khi nghe xong những lời này, hai mắt Hàn Lập hơi nhíu lại, nhưng cũng không tỏ ra chút thái độ nào.
"Lời này ta cũng muốn nói với các ngươi. Lục Cực thì không tính, chỉ là một cái hóa thân thôi. Còn Lam Bộc, đây chính là bản thể của ngươi, nếu ngươi ép ta đánh kích cuối cùng này thì ta khẳng định sẽ dùng toàn bộ uy năng của Huyền Thiên Linh Vực đối phó với ngươi trước. Chỉ cần như vậy thì cũng có ít nhất ba bốn phần cơ hội cho ngươi ngã xuống ở đây. Không biết Lam đạo hữu có dám đánh canh bạc này không?" Bảo Hoa mỉm cười rồi quay qua thiếu phụ mặc áo bào màu lam hỏi.
"Ngươi dám đe dọa ta?" sắc mặt của Lam Bộc Thánh Tổ dần trở nên âm trầm.
"Cứ cho là như vậy đi, không biết đạo hữu lựa chọn thế nào đây? Muốn mạo hiểm tính mạng mình cùng ra tay với phân thân của Lục Cực, hay là dừng tay lại để cả ta và ngươi đều được bình an?" Bảo Hoa từ từ nói tiếp.
Thiếu phụ mặc áo bào màu lam nghe xong liền có chút phân vân khó quyết.
"Lam tỷ tỷ, chẳng nhẽ ngươi mới thấy Bảo Hoa phô trương thanh thế mà đã muốn rút lui sao? Chưa cần biết ả thực sự có thể dùng Huyền Thiên Linh Vực đánh ra một chiêu hay không, hay uy lực của nó lớn đến mức nào, nhưng ta không tin rằng với sức của ta và ngươi hợp lại mà không đỡ nổi!" Thiếu nữ trẻ trung thấy vẻ mặt của Lam Bộc Thánh Tổ liền kêu thầm "không tốt" rồi vội vàng ngắt lời.