Chu Quả Nhi đứng bên cạnh há hốc cái mồm nhỏ xíu, cả nửa ngày sau cũng không ngậm lại được.
Tất nhiên nha đầu này không thể ngờ được rằng, Hàn Lập mới thoát ra khỏi trận pháp đã trở mặt cho Hoàng Kim Cự Giải phát động đòn công kích kinh người đến vậy.
Còn Hàn Lập thì khẽ tặc lưỡi cười nhẹ với Hoàng Kim Cự Giải:
"Cám ơn Giải huynh đã giúp, nếu huynh không nhìn ra chỗ Sơ hở của pháp trận thì công kích vừa rồi cũng không thể có tác dụng lớn đến như vậy."
"Nếu đãy là Lục Tuyệt Thanh Lôi trận hoàn chỉnh, hoặc ta đang bị nhốt ở bên trong thì không thể làm được như vậy. Nhưng với tình hình như hiện tại thì chỉ cần nhấc tay mà thôi. Tuy vậy thì lần sau muốn ta ra tay thì không được thiếu lục dịch cho ta đâu nhé." Vẻ mặt của Hoàng Kim Cự Giải tỏ ra không mấy để ý, nó nói với cái giọng ông ông.
"Giải huynh cứ yên tâm đi, không cần biết ngươi ra tay bao nhiêu lần nhưng ta tuyệt đối sẽ không đưa thiếu cho đạo hữu dù chỉ một giọt." Hàn Lập khẽ cười đáp.
"Cũng không cần biết sau này ngươi đưa cho ta bao nhiêu lục dịch, nhưng chỉ cần số lượng trước đây đã tiêu hao hết thì ta cũng sẽ lập tức dừng tay." Hoàng Kim Cự Giải cũng trả lời không hề có chút khách khí nào.
"Được rồi, nếu đạo hữu không muốn thỏa thuận, như vậy cứ theo ước định trước đây đi. Nhưng số lục địch đã đưa cho đạo hữu trước đây cũng đủ để đạo hữu toàn lực tương trợ trong một khoảng thời gian rồi." Hàn Lập không chút nể nang, miễn cưỡng cười trả lời.
Cho dù con cua này nhìn bề ngoài rất thông minh nhưng nó chỉ quan tâm đến một điều duy nhất chính là loại lục dịch thần bí kia, hơn nữa tính tình còn cố chấp lạ thường, không cách nào lung lay được.
Sau khi con cua nghe xong lời này, nó lặng im không nói gì rồi xoay hai con mắt trong suốt đến lạnh lùng nhìn chằm chằm xuống hư không phía dưới.
Cái lỗ trên trận pháp bị xuyên thủng khi nãy nhanh chóng liền lại như ban đầu, mà từ xa nhìn lại, phái dưới nhanh chóng trở thành một mần xanh thẳm, biển sương mù khi bên trong cũng ngay lập tức bị dấu kín hoàn toàn.
Đúng lúc này, một đoàn dao động phóng đến như bay, ánh sáng màu hồng lóe lên, liền có một bóng đáng hiện ra không chút tiếng động. Khuân mặt nàng tái nhợt, nhìn kỹ lại thì đúng là Bảo Hoa.
Thiếu nữ này vừa mới xuất hiện chỉ nhìn thoáng qua Hàn Lập một lân rồi không nói không rằng mÓC ra một cái bình ngọc màu đỏ rực như lửa. Nàng vội vàng đốc chiếc bình ra một viên đan được mầu xanh biếc rồi nuốt ngay vào miệng.
Nhưng không để cho Hàn Lập kịp nói điều gì với nàng, cảnh sắc ở phía dưới cũng nhanh chóng thay đối. màn cấm chế đãng che đậy ở bên dưới mau tan đi, thay vào do là một biển sương mù cuồn cuộn.
Cùng lúc đó từ trong biển sương mù vang lên một tiếng thét thật dài, vô cùng phẫn nộ.
Hai bóng người một vàng một lam nhoáng lên rồi bất thình lình hiện ra bên trên không trung biển sương.
Sau khi hai bóng người này ngưng lại rõ ràng liền hiện ra dung mạo của thiếu nữ tre trung và thiếu phụ mặc áo bào màu lam.