Hàn Lập nghe xong lời này có chút nửa tin nửa ngờ nhìn sang Chu Quả Nhi.
"Tiền Bối, ta không biết đã bị người ta tra xét lúc nào. Trong khoảng thời gian trước đó ta lúc nào cũng hôn mê bất tỉunh." Chu Quả Nhi có chút sợ hãi giải thích.
"Lấy thần thông của đối phương thì việc ngươi bị tra xét mà không hề hay biết là chuyện bình thường. Ta cũng không trách phạt đâu, ngươi không cần phải lo lắng." Hàn Lập lắc đầu an ủi thiếu nữ đôi câu, sau đó âm thanh hắn trở nên băng hàn nhìn qua Bảo Hoa nói:
"Làm sao ta có thể tin lời nói của ngươi là thật đây? Nếu ngươi không đưa ra chứng cớ để ta tin tưởng mà muốn kéo ta vào cái lò than này thì quả là mơ mộng hão huyền rồi. Sau này ta dành chút thời gian tìm kiếm phương pháp cũng được, đâu cần phải vì mấy câu nói của ngươi mà mua lấy việc mạo hiểm như thế vậy?"
Nói xong Hàn Lập liếc qua hai người Lam Bộc Thánh Tổ và thiếu nữ trẻ trung, hai người này cũng đang chú ý về bên này.
Hai nữ tử này thấy cảnh Bảo Hoa níu chân Hàn Lập lại để thương lượng trao đổi, sắc mặt của hai người liền hiện lên vẻ khó coi.
Tuy vậy nhưng cả hai đều không phải dạng Ma tộc bình thường, thấy Hàn Lập còn chưa thực sự quyết định có tương trợ Bảo Hoa hay không nên cũng chẳng tạo thêm hành động dại dột gì mà chỉ chăm chú nhìn cuộc nói chuyện của bọn họ.
"Tất nhiên khi ta nói vậy thì phải có chứng cứ. Bây giờ ta sẽ cho ngươi xem vật này, là thật hay giả đạo hữu cứ việc phán đoán." Hai mắt đẹp lung linh của Bảo Hoa chớp động, mỗi nàng khẽ nhúc nhích nhưng lại không có âm thanh nào được phát ra, rõ ràng là nàng đang truyền âm tới nơi đây.
Đầu tiên trong lòng Hàn Lập cảm thấy nao nao, tiếp đó hư trong trước mặt chớp động, một đoàn quang hà thần bí hiện ra, lóe sáng vài cái rồi bay tới gần Hàn Lập.
Khi thần niệm mới đảo qua liền phát hiện ra đây là một cỗ thần niệm đang bao bọc vật gì đó ở bên trong. Bàn tay của Hàn Lập khẽ động đã đem vòng sáng bắt xuống sau đó chà xát nhẹ rồi chăm chú nhìn.
Cái này.
Vật này rõ ràng là một khúc gỗ màu đen như mực, mặt ngoài có một tầng hào quang màu vàng thật mỏng như có như không.
Hàn Lập nhanh chóng nhớ lại, hắn nhận thấy mình không hề có chút ấn tượng nào cũng như chưa bao giờ gặp qua loại vật này.
"ơ, không phải đây là Thái Huyền Cương Mộc sao?" Chu Quả Nhi vừa trông thấy đã có chút giật mình thất thố.
"Ngươi biết vật này?" Hàn Lập thản nhiên hỏi.
Tiền bối, đây chính là loại linh mộc chỉ có ở Tiêu Linh Thiên của ta, nó phải mọc cả trăm năm mói dài được nửa tấc, một ngàn năm mới mọc được cái lá đầu tiên, lại mất cả vạn năm sau mới nở hoa. Đây là loại tài liệu vô cùng quý hiến để luyện chế pháp khí, ở Tiểu Linh Thiên nó vốn được gọi là thần mộc. Trước đây ta có gặp qua một khối nhỏ chỉ bằng hạt đậu, đó cũng là lần đâu tiên ta được biết đến cái tên Thái Huyền Cương Mộc này." Mai mắt của Chu Quả Nhi mở to nhìn chằm chằm vào khúc gỗ có kinh hoảng. "Thật sao? Ngươi dám khẳng định loại linh mộc này chỉ có ở Tiểu Linh Thiên mà các giới diện khác không có? Hay là ngẫu nhiên nhận nhầm nó với loại tài liệu khác?" Hàn Lập nhướng mày, hắn hoài nghi hỏi lại. Theo lời kẽ của một tiền bối người Nhân tộc ở Tiêu Linh Thiên thì Thái Huyền Cương Mộc không phải từ giới diện khác truyền tói, mà nó được sinh ra bởi sự thụ phân hỗn tạp giữa nhiều loại linh mộc trong những tình huống vô cùng đặc biệt ở Tiếu Linh Thiên mới có thê biến dị thanh một gốc cây này, ở giới diện khác tuyệt đối không thể có được cây thứ hai như vậy. Hơn nữa Nhân tộc của ta ở Tiểu Linh Thiên đã từng sảy ra một trận đại chiến với nhiều tộc khác vì tranh đoạt loại cây này. Chính vì vậy nên vãn bối không thể nào nhầm lẫn Thái Huyền Cương Mộc với vật khác được." Chu Quả Nhi thành thật đáp lời.