Nhưng trước đó hắn phải lấy được phương pháp luyện hóa Địa Âm Sát Khí đã.
Hắn đã có được phương thức liên lạc từ Quảng Nguyên Trai nên vấn đề này coi như không khó. Ngoài ra còn phải nhanh chóng thu mua Huyết Nha Mễ nữa.
Hàn Lập vừa toàn lực thúc dục độn quang bay đi vừa cân nhắc bước hành động tiếp theo.
Mấy ngày sau, cuối cùng hắn cũng về tới Lam Bộc thành bình an vô sự.
Thế nhưng khi hắn vừa về tới khách sạn, không ngờ Tử Linh đã đang chờ ở đó.
"Đã xảy ra chuyện gì? Tại sao nàng lại tự mình tới đây vậy?" Hàn Lập có chút bất ngờ, hắn thận trọng hỏi.
Trước đó hắn và Tử Linh cũng đã thương lượng kỹ, vì không muốn người khác chú ý và đem phiền toái tới cho Tử Linh nên nếu có sự tình quan trọng thì sẽ do thuộc hạ thân cận của nàng đem tín đến báo cho hắn.
Hai người thực sự là không cần phải gặp mặt làm gì.
Nhưng lúc này Tử Linh lại tự mình đến đây, mà hình như đã chờ khá lâu nên Hàn Lập thực sự có chút bất ngờ.
"Muội không thể không tự mình tới đây được. Sư phụ của muội đã đến Lam Bộc HỒ, hơn nữa còn triệu hồi muội và đám thuộc hạ tới gặp mặt." Tử Linh vừa mở miệng đã nói ngay một việc khiến cho Hàn Lập nhảy dựng lên.
"Lục Cực đến đây, là bản thể sao?" Theo bản năng, hắn vội hỏi lại.
"Không phải, chỉ là một hóa thân Hợp thể hậu kỳ mà thôi. Nhưng lấy tu vi đó lại có thêm bảo vật mang theo thì cũng không kém thánh tổ nhiều lắm." Tử Linh lắc lắc đầu, vô cùng kiêng kị nói.
"Nếu không phải bản thể của a tới thì ta cũng không cần phải quá lo lắng. Nhưng tại sao Lục Cực lại tới nơi này, chắc không phải là vì ta đấy chứ? Ta cũng đâu có quá đắc tội với ả, nếu muốn đối phó với ta cũng không phái tới một khối hóa thân đâu. Tử Linh, nàng có biết tại sao Lục Cực tới đây không?" Hàn Lập nhíu mày lo nghĩ rồi hỏi.
"Lúc sư phụ truyền lệnh cho muội cũng không nói rõ, hình như là muốn muội phái thuộc hạ tìm kiếm một ai đó ở quanh đây. Nhưng cũng không rõ ràng lắm. Tuy nhiên muội chắc chắn người đó không phải là huynh. Dù sao huynh vân nên cẩn thận một chút thì tốt hơn." Tử Linh ân cần dặn dò.
"Được, ta nhớ rồi. Bản thân Lục Cực là thủy tổ Ma giới, chắc chắn sự cảnh giác của ả sẽ rất lớn. Trong thời gian này, Tử Linh, nàng tạm thời cũng đừng liên hệ gì với ta để tránh bị ả phát hiện mà gây bất lợi cho nàng. Không lâu nữa ta cũng sẽ rời khỏi Lam Bộc hồ, trở về Linh giới." Hàn Lập nghe vậy, nhìn tới gương mặt kiều diễm vô song của Tử Linh, trong lòng không khỏi nóng lên, nhưng ngoài miệng vẫn bình tĩnh nói với nàng.
"Muội biết rồi. Nói không chừng, lần tới khi chúng ta gặp lại có thể sẽ là hơn một ngàn năm nữa. Huynh cho dù có bảo vật phá giới do Lam muội đưa cho thì cũng không có khả năng quay lại Ma giới được." Tử Linh thần sắc trở nên buồn bã, trong mắt lộ ra một tia sắc thái u oán.