Hàn Lập hỏi câu này khiến ba tên quặng nô tỏ ra ngạc nghiên.
Ba người đưa mắt nhìn nhau trong chốc lát, cuối cùng dừng lại ở trên người gã quặng nô đứng giữa.
Điều này làm cho tên quặng nô này mặt mày biến sắc, trong lòng không khỏi âm thầm kêu khổ. Hắn biết mấy người kia không muốn nói ra sự tình, hơn nữa cũng không có cách nào giấu diếm nên mới đổ hết lên đầu mình.
Vì vậy tên quặng nô này cười khổ một tiếng, sau đó thành thành thật thật hướng tới Hàn Lập đáp:
"Số Dị Ma Kim trong đường hầm bị sập kia quả thật đã được khai thác hết. Nhưng ba người bọn tiểu nhân bị nhốt ở đây mấy ngày, vì muốn tìm đường ra nên đã đào móc lung tung, kết quả lại phát hiện một mỏ quặng khác chứa Dị Ma Kim. Nhưng bằng vào ba người bọn tiểu nhân thì hoàn toàn không có năng lực khai thác, chỉ có thể lấy đá vụn cùng đất lấp dấu chỗ đó lại. Đại nhân nếu cảm thấy hứng thú thì tiểu nhân sẽ dẫn đại nhân tới đó xem qua một chút."
"Quả nhiên còn có Dị Ma Kim chưa bị khai thác. Mấy tên kia không hẳn là không biết việc này, có lẽ tại thời gian gấp gáp nên chưa dám tiếp tục tìm kiếm xuống dưới mà thôi."
"Cũng tốt, những thứ này coi như tiện nghi cho ta rồi. Nhưng trước tiên hãy dẫn ta tới địa điểm mà mấy tên đồng bạn của ngươi gặp chuyện đi đã." Hàn Lập cười hắc hắc, lên tiếng phân phó.
"Vâng, đại nhân!" Tên quặng nô ở giữa có chút kỳ quái nhưng cũng không dám cãi lời, vội vàng đáp ứng một tiếng.
Sau đó ba gã quặng nô nơm nớp đứng dậy, trước sau cùng đi ra phía trước động quật, dẫn đường cho Hàn Lập.
Sau nửa canh giờ, Hàn Lập đã xem xong tất cả các địa điểm, thậm chí chỗ mỏ mới bị giấu kín cũng được ba gã quặng nô chỉ ra.
"Rất tốt, các ngươi coi như không nói dối, ta cũng sẽ cho các ngươi một con đường sống." Hàn Lập cuối cùng lộ ra vẻ hài lòng, tay áo run lên, lập tức một đoàn thanh quang lớn ập tới.
Ba gã quặng nô chỉ cảm thấy trước mắt một màn ánh sáng màu xanh lóe lên, trời đất quay cuồng, sau đó cả người sau đó xuất hiện ở một địa phương ngay gần chỗ sụp đổ.
Mà Hàn Lập lúc này cũng tại một địa phương phụ cận chầm chậm hiện ra.
Ba gã quặng nô thấy vậy trong nội tâm vừa mừng vừa sợ, không biết Hàn Lập có thực sự sẽ đưa bọn chúng ra ngoài hay không.
Nhưng Hàn Lập căn bản không nhìn ba người họ, cánh tay vừa nhấc, bàn tay năm ngón hướng ngay về phía chỗ đá lở chắn lối, nhẹ nhàng quát: "Phá".
Sau một khắc, kim quang chớp động trong lòng bàn tay hắn, một quang cầu màu vàng lập tức hiện ra.
Một tiếng nổ ầm vang, quang cầu hóa thành một cột sáng chói mắt phóng đi.
Lại có một tiếng nổ trầm đục vang lên, một cỗ gió nóng mãnh liệt đập vào mặt ba người.