Tên hắc giáp Ma tộc vừa rồi hiển nhiên chính là người do Tử Linh phái tới đây.
Lấy thân phận đệ tử của Lục Cực, cho dù chỉ là một trong số nhiều đệ tử nhưng thế lực của Tử Linh ở Lam Bộc hồ vẫn là không nhỏ. Việc điều động một ít nhân thủ tất nhiên là chẳng có vấn đề gì đối với nàng.
Hơn nữa điều tra một gã Luyện Hư kỳ chỉ là việc quá mức dễ dàng.
Quả nhiên chỉ trong thời gian ngắn ngủi không tới một ngày, Tử Linh đã cho người mang tới tin tức về Vô Ưu cùng việc khai thác trộm quặng mỏ, tất cả đều vô cùng rõ ràng rành mạch.
Thực tế thì việc khai thác trộm quặng mỏ ở Lam Bộc hồ cũng không phải là chuyện hiếm gặp.
Mà Vô Ưu chọn địa điểm khai khoáng trộm chỉ là một mỏ kém chất lượng, tu vi người này lại không kém cho nên các thế lực dù biết việc này cũng mắt nhắm mắt mở bỏ qua.
"Trong khoáng mạch kém chất lượng làm sao có thể khai thác được số lượng Dị Ma Kim nhiều như vậy? Sự thực thế nào, có lẽ phải tra hỏi trên người bọn Vô Ưu rồi." Lúc này Hàn Lập đã âm thầm đưa ra quyết định.
Vì vậy hắn không chần chừ, một tay bấm niệm thần chú, hai mắt nhắm lại, bắt đầu thúc dục thần niệm mà hắn đã lưu lại trên người bọn Vô Ưu.
Bằng vào tu vi của Hàn Lập hiện tại, nếu hắn muốn động chân động tay lên người bọn Ma tộc thì quả là quá dễ dàng.
Nhưng không bao lâu sau, trên mặt Hàn Lập lại hiện lên sự kinh ngạc tột độ.
Hắn rõ ràng cảm ứng được đại bộ phận thần niệm mình lưu lại đã rời khỏi Lam Bộc thành, nhưng lại có hai đạo thần niệm chỉ cách chỗ hắn ở có vài dặm, hơn nữa lại đang di chuyển tới gần.
Hàn Lập cảm thấy kinh ngạc không thôi, thần thức vừa động, lập tức ra khỏi phòng, đi thẳng tới chỗ xuất hiện hai tia thần niệm đó.
Chỉ trong chốc lát, hắn đã lập tức tìm ra hai người mang theo hai tia thần niệm của mình.
Chính là đôi nam nữ ma tộc đi cùng Vô Ưu.
Nam hơn ba mươi tuổi, nữ hơn hai mươi, giống như là một cặp vợ chồng vậy.
Hàn Lập đem thần niệm quan sát một chút, thấy hai người này đang cùng ngồi trên chiếc xe kéo tại một ngã tư đường, chúng lặng lẽ truyền âm thương lượng với nhau chuyện gì đó rồi cho xe chạy về hướng khách sạn hắn đang ở.
Hàn Lập dù sao cũng là người từng trải, chỉ cần suy nghĩ một chút đã đoán ra đến bảy tám phần là hai người này đang đi tìm hắn.
Hắn khẽ mỉm cười, sau đó thu lại thần thức của mình, rồi lặng lẽ ngồi trong phòng đợi bọn họ tới.
Quả nhiên, chỉ sau một thời gian ngắn, hắn liền cảm ứng được có cái dấu hiệu bằng thần niệm mà hắn lưu lại xuất hiện ở cửa lớn.
Nhưng hai người này hình như có chút do dự nên cứ đứng ở ngoài cửa một hồi cũng không thấy có ý định muốn đi vào.
Hàn Lập nhướng mày, môi khẽ nhúc nhích vài cái.
Ngay sau đó, bên tai của đôi nam nữ ma tộc này vang lên một âm thanh trong trẻo nhưng đầy lạnh lùng: