"Dạ, Chu di", khi thiếu nữ mặc áo lục biết được Hàn Lập che dấu tu vi liền trở nên kinh hãi. Nhưng lại nghe được lời phân phó của thiếu phụ thì lỗi lo lắng trong lòng mau chóng qua đi, nàng chỉ khẽ cúi đầu cung kính rồi lặng lẽ rời khỏi tầng hai tòa lầu.
"Xin mời đạo hữu hãy đi theo thiếp thân đến đây. Nếu quý khách là cấp bậc Ma Tôn thì tự nhiên không phải gặp thế thân của tiểu thư nữa mà sẽ do chính người tiếp đón."
Thiếu phụ thản nhiên nhìn Hàn Lập nói một câu rồi hướng về phía cầu thang thông lên tầng ba khẽ phất nhẹ tay áo.
Ngay lập tức hoàng quang chớp động lên trong hư không. Sau đó là một cỗ dao động tràn ra khắp nơi, dường như có cấm chế nào đó đã bị mạnh mẽ giải trừ.
Nhưng trong khoảnh khắc một cái chớp mắt khi cấm chế bị giải trừ có một cái ký hiệu màu xám bắn ra từ trong tay áo của thiếu phụ, sau đó nó lóe lên rồi bến mất.
Hàn Lập cũng không nói thêm điều gì, gót chân khẽ điểm rồi theo thiếu phụ bước lên cầu thang.
Tầng ba của tòa lầu là một căn phòng thật lớn được bài trí hoa lệ sang trọng.
Ở giữa gian phòng là một cái bàn thờ làm bằng bạch ngọc óng ánh, trên bàn tùy tiện bày biện vài cái bản đồ bát quái chuyên dùng để bói toán. Bên cạnh là một cái lư hương đang tỏa ra đừng đạo khói trắng nghi ngút làm cho căn phòng ngập tràn mùi thơm.
Mà ở sau bàn thờ có một thiếu nữ mặc áo vàng dung nhan cực kỳ xinh đẹp. Nàng đang ngồi ngay ngắn trên cái ghế dựa lớn, trong tay vân vê một khối ngọc thần sắc vô cùng khoan thai.
Hai bên vách căn phòng chia ra là bốn nam bốn nữ Ma tộc trẻ tuổi. Nam khôi ngô anh tuấn, nữ yêu kiều thanh tú, tất cả đều đứng đó với vẻ mặt cung kính.
Những người này đều có tu vi Hóa Thần kỳ.
Nhưng thiếu phụ lại không hề có ý tứ dừng lại chút nào, nàng cứ thế mang theo Hàn Lập một mạch đi lướt qua rồi lên thẳng tới tầng thứ tư.
Còn thiếu nữ mặc áo màu vàng vừa nhìn thấy thiếu phụ từ xa đã lập tức đứng dậy cung kính thi lễ.
Thiếu phụ cũng không thèm nhìn qua mà chỉ khẽ phất tay áo, lúc này đám người thiếu nữ áo vàng mới dám khôi phục lại tư thế như trước.
Bước chân Hàn Lập hơi chậm lại một chút, ánh mắt liền đem đám người này nhìn qua một lượt, trên mặt không khỏi hiện lên vẻ khác thường.
Xét về cả dung mạo lẫn khí chất mà nói thì chỉ sợ mọi người đều nghĩ ràng thiếu nữ áo vàng này chính là vị tiểu thư của Quảng Nguyên Trai. Mấy ai có thể ngờ rằng đây chỉ là một người thế thân.
Trong lòng Hàn Lập thầm nghĩ như vậy, cộng thêm những thông tin thu thập được trước khi tới đây, hắn lại càng thêm tò mò về vị tiểu thư kia.
Một lúc sau, hắn rốt cuộc cũng theo thiếu phụ đi lên tới tầng bốn.
Vừa mới tới nơi Hàn Lập liền đem hết thảy xung quanh quan sát một lượt, trong lòng hắn liền dấy lên kinh ngạc.
Cũng chẳng phải tầng này được trang trí gì đó cổ quái, mà tất cả mọi thứ đập vào mắt của Hàn Lập lại giống như một căn phòng của một gia đình nông dân bình thường nơi thế tục.
Không xa phía trước là gian nhà bằng tranh nhỏ nhắn vững vàng, bên trong bày biện vô cùng giản dị. Ở giữa kê một cái bàn, cạnh đó là chếc giường gỗ cũ kỹ, trên giường còn có thêm tấm chăn bông vỏ bằng vải thô.