Trong gian đại sảnh được chia làm hai khu.
Khu vực bình thường được kê nhiều chiếc bàn đá dài, bên trên bày biện đủ các loại tài liệu cùng bảo vật.
Phía sau bàn đá cứ cách nhau mười trượng lại có một thị nữ dung mạo trẻ trung đang đứng tiếp đón khách nhân.
Tại xung quang khu vực này có hơn mười nam nữ Ma tộc đang lựa chọn đồ vật gì đó. Mà thị nữ đứng bên cạnh lại thỉnh thoảng mỉm cười giảng giải vài câu.
Còn ở một phía khác của đại sảnh được một tầng quang tráo mỏng màu xanh biếc bao phủ. Tại cửa của màn quang tráo có hai gã giúp việc mặc quần áo màu xanh khuân mặt không chút biểu tình đang đứng ở đó.
Bên trong quầng quang tráo được bày biện rà vài cái giá chứa đồ, bên trong cũng tùy tiện xếp vào một ít bảo vật. Nhưng xem kỹ lại thì những bảo vật này có giá trị cao hơn rất nhiều so với những thứ bên ngoài.
Hàn Lập khẽ cau mày đem linh áp trên người thả ra một phần.
Tuy chỉ để lộ ra tu vi Luyện Hư Hậu kỳ nhưng cũng đủ để tất cả đám Ma tộc trong đại sảnh cảm ứng được. Lập tức mọi ánh mắt đều đổ dồn về hắn với bộ dánh kính sợ.
Lúc này tầng quang tráo khẽ chớp động. Từ bên trong bước ra là một nữ tử xinh đẹp có tu vi hơn xa so với đám thị nữ đang đứng bên ngoài.
Nàng khoảng hai ba hai bốn tuổi, một thân mặc cẩm bào càng tôn thêm vẻ ung dung nhã nhặn.
Gót ngọc nàng khẽ động liền tiến lại gần Hàn Lập hơi cúi đầu cung kính nói:
"Hoan nghênh tiền bối quang lâm Thải Hiên Các. Vãn bối tên Hiếu Nhan là đại trưởng quầy nơi này, mong rằng có thể ra sức giúp đỡ cho tiền bối một phần."
Nữ tử này rõ ràng là một tu sỹ Hóa Thần Kỳ cao giai Ma tộc.
"Ta nghe nói rằng ở Lam Bộc thành này thì quý cửa hàng là lớn nhất, có phải vậy không?" Hai mắt của Hàn Lập đánh giá sơ qua vị nữ tử này rồi bất động thanh sắc hỏi.
"Thưa tiền bối, hai tiếng lớn nhất thì bổn các không dám nhận. Nhưng nếu nói về độ đa dạng của hàng hóa thì nơi đây tuyệt đối là số một." Nữ tử tên Hiếu Nhan thản nhiên cười rồi đáp lời.
"A, xem ra đã đã không tìm sai nơi. Ta muốn mua tại nơi này mua một lượng lớn đồ vật." Hàn Lập thản nhiên gật đầu một cái.
"Được tiền bối để mắt tới thật là vinh hạnh của bổn các. Nơi đây không phải là nơi nói chuyện, xin mời tiền bối lên phòng khách quý trên lầu hai." Hiếu Nhan nghe vậy trong lòng liền ngập tràn vui vẻ.
Nàng thầm nghĩ rằng với tu vi của vị khách này thì hai chữ "đại lượng" được nhắc đến tuyệt đối phải là một tuyệt đại thủ bút.
Hàn Lập cũng không có ý định từ chối, liền dảo bước theo sau nhằm thẳng về chiếc cầu thang mà bước đến.
Chỉ sau một lát công phu, Hàn Lập đã ngồi trong một gian phòng cực kỳ thanh lịch. Lúc này hắn đang nhẹ nhàng thưởng thức hương thơm tỏa ra từ ly trà có màu bạc bạc.
Còn cẩm y nữ tử thì đang đứng một bên cười cười nói nói điều gì đó: