"Nguyên lai tiền bối sớm biết trước, ngược lại Quả Nhi nhiều chuyện rồi!" Chu Quả Nhi mày to mắt nhỏ, cung kính nói.
"Chẳng qua lời ngươi không phải là không có đạo lý, chuyến này không thể coi nhẹ được. Sau khi vào Ma giới ta đã nháo lớn mấy trận, chắc hẳn mọi người đều biết chúng ta, lần này tiến vào Lam Bộc hồ chẳng những phải thay đổi dung mạo mà còn phải tách ra hành động một thời gian. Quả Nhi, ngươi đi theo Giải đạo nhân một thời gian đi. Ta trước tiên sẽ lẻn vào Lam Bộc thành tìm hiểu tin tức trước, chỉ cần không đối mặt với bậc Đại Thừa chắc hẳn sẽ không có gì nguy hiểm."
Hàn Lập từa hồ như có điều gì cần cân nhắc, không chút lưỡng lự phân phó xuống.
"Nếu tiền bối đã phân phó, Quả Nhi xin tuân mệnh."
Chu Quả Nhi tự nhiên không dám trái ý Hàn Lập, cộng thêm vừa có thể ở cùng một chỗ với Giải đạo nhân, trong lòng ngược lại còn có ý vui mừng.
Tiểu nha đầu này trước giờ cũng không rõ thân phận khôi lỗi của Giải đạo nhân, cũng không biết vì sao đối với người này lại cực kỳ có hảo cảm.
Giải đạo nhân nghe vậy hơi gật gật đầu, sau đó lại tiếp tục đứng yên tại chỗ, một lời không nói. Thân là nguỵ tiên khôi lỗi, ngay cả khi đã có linh tính nhất định nhưng căn cứ vào khế ước cùng Hàn Lập trước kia, cộng thêm đã sớm nhận được không ít Nguỵ Tiên Lộ, dĩ nhiên càng thêm phối hợp.
Hàn Lập cười nhạt một tiếng, cũng không để ý tới thái độ của đối phương. Bản thân hắn cũng coi như là tinh thông khôi lỗi thuật, hơn nữa trong khoảng thời gian cùng chung sống với Giải đạo nhân sớm đã đem tính cách người này hiểu rõ ràng.
Mặc dù bề ngoài Giải đạo nhân cùng với thường nhân không có gì khác biệt nhưng từ sớm đã bị cố chủ hạ mấy loại cấm chế, cũng không thể dễ dàng làm trái với những gì ghi trong khế ước, nhưng trừ chuyện đó ra thì vẫn có năng lực tự chủ cao, nếu không ngày đó hắn cũng không thể dựa vào lục dịch từ tiểu bình thần bí dẫn dụ, kiên quyết đem hắn ra từ lôi hải thành hộ vệ tạm thời bên mình được.
Nếu không phải mấy vị Thuỷ tổ Ma tộc có chuyện trên người, không cách nào phân tâm đối phó hắn, mà còn những Thánh tổ bình thường khác lại thì lại ngại thân phận của mình nên cũng không dám làm ra chuyện liên thủ đối phó hắn. Nếu không Hàn Lập hắn sao có thể bình yên một đường lưu lại Ma giới cho tới nay.
Tiếp đó, Hàn Lập dặn dò thêm Quả Nhi mấy câu, trên người liền bộc phát ra trận trận xương cốt lốp cốp, thân thể thoáng cái cao lên gần một thước, dung mạo theo đó cũng biến đổi thành một gã trung niên nam tử nho nhã.
Tiếp đó, hắn lại giẫm chân một cái rồi hoá thành một đạo ô qua thẳng về phía sâu trong hồ nước bay đi. Mà Giải đạo nhân mắt thấy Hàn Lập đã đi xa liền không chút báo trước vung tay áo lên, một mảnh kim quang cuộn ra đem Chu Quả Nhi đem cả thoáng cái biến mất ngay trên đỉnh ngọn đồi.