Cự hoa khẽ đung đưa rồi lóe một cái lại biến mất trong hư không không thấy bóng dáng.
Sau một khắc, khe hở nơi bà lão biến mất bắt đầu rung động, hư ảnh cự hoa lóe lên rồi chui thẳng vào trong đó.
"Ầm ầm", một tiếng nổ lớn vang lên!
Khe không gian run rẩy không ngừng, từ trong đó lại có từng mảng lớn phấn hồng quang hà tuôn ra như núi lửa phun trào.
Quang hà còn kéo theo một bóng người màu đỏ đang ngã loạng choạng, chính là bà lão Hạc Nhan.
Thân hình bà ta xoay tròn chuyển động vài vòng trong quang hà, không ngờ lại có vẻ như không thể làm chủ được hành động của mình vậy.
Không chỉ có vậy, sau khi phấn hồng hà quang mãnh liệt phun trào ra, khe không gian cũng chớp tắt không ngừng rồi vỡ tan nát ra.
Không ngờ đóa phần hồng cự hoa kia thoạt nhìn tưởng tầm thường nhưng uy lực của nó lại lớn đến độ có thể trực tiếp phá vỡ hư không!
Bà lão kinh sợ gầm nhẹ lên một tiếng, quải trượng trong tay mạnh mẽ đánh ra bốn phía nhanh như thiểm điện, bốn đạo trượng ảnh khổng lồ hiện ra rồi lóe một cái lại hóa thành bốn cỗ lốc xoáy màu vàng cuốn thẳng lên cao, khẽ tách phấn hồng quang hà khắp bốn phía ra, bấy giờ thân hình bà lão mới ổn định trở lại.
Nhưng trên mặt Hạc Nhan lúc này tràn ngập vẻ kinh hoàng tột độ, ánh mắt nhìn về phía Bảo Hoa lại càng mơ hồ pha thêm một tia sợ hãi, trong lòng không kìm được suy nghĩ:
"Hóa ra đây chính là Huyền Thiên Linh Vực, một khi bị nó bao phủ sẽ không thể nào cậy nhờ được bất kỳ thiên địa nguyên khí nào từ ngoại giới mà chỉ có thể dùng pháp lực của chính bản thân mình để chống chọi với công kích khi trước. Nếu nói như thế thì những bậc Đại Thừa như các nàng gần như đã bị thẳng tay gạt bỏ đi tới bảy tám phần thần thông! Không trách được ngay cả Thiên Khấp dù vượt xa nàng cả về pháp lực hay thần thông nhưng vừa nhận ra thần thông mà Bảo Hoa thi triển liền ngay lập tức trốn mất tăm tích."
Vừa nghĩ tới vị sư huynh này, bà lão cũng bất chấp nỗi sợ hãi trong lòng mà vội vàng quay đầu nhìn lại phía bên kia.
Chỉ thấy ở bờ biên kế bên phấn hồng thế giới, chẳng biết từ lúc nào Thiên Khấp đã bị vô số hư ảnh cự hoa ngăn lại, Huyết Quang Kinh Long do hắn hóa thân thành va trái đụng phải khắp nơi, nơi hắn đi qua hoa ảnh lũ lượt bị chém vỡ ra.
Nhưng hư không ở gần đó lại lập tức hiện ra ngày một nhiều phấn hồng hư ảnh, tầng tầng lớp lớp chen chúc nhau lao tới.
Với khí thế như chẻ tre của Huyết Quang, chỉ vài lần chớp tắt hắn đã liên tiếp phá vỡ mười mấy tầng chướng ngại, sắp sửa thoát ra ngoài Hoa giới.
Nhưng lúc này, Bảo Hoa vốn đứng yên bất động ở trung tâm hoa giới lại cười nhạt một tiếng, một tay nhẹ nhàng bấm niệm pháp quyết.
Một tay khác đang nâng phấn hồng hoa thụ lập tức bừng sáng hào quang, vô số phấn hồng phù văn từ đó tuôn ra, cũng điên cuồng chuyển động xung quanh Bảo Hoa.
Bà lão áo đỏ chỉ cảm thấy cảnh sắc bốn phía khẽ mơ hồ rồi biến đổi, mà nàng thì lại quỷ dị xuất hiện ở một nơi khác trong Hoa giới.
"Đại Na Di thuật!"
Bà lão thét lên một tiếng kinh hãi, vội vàng đảo mắt nhìn ra bốn phía.
Chỉ thấy huyết quang vốn dĩ đang ở bờ biên của Hoa giới giờ này lại xuất hiện ở cách bà ba mươi trượng, một lần nữa bị tầng tầng lớp lớp hư ảnh cự hoa vây vào bên trong.