Nhưng chỉ sau một khắc, thanh âm già nua kia bỗng đột nhiên im bặt trong tai hai người mà không hề thấy vang lên nữa.
"Đáng ra ta đã phải sớm nghĩ đến một khi lão này biết ở đây xảy ra chuyện thì sao có thể không đến nhìn một cái chứ." Nguyên Yểm Thánh tổ sắc mặt âm tình bất định lẩm bẩm một câu.
"Niết Bàn đã bị tổn thương nguyên khí nặng nề mà chìm vào giấc ngủ rồi cơ mà! Nếu nói như vậy, tên vừa tới đây chẳng qua chỉ là tam đại hóa thân Kim, Ngân, Đồng của hắn mà thôi, chỉ không biết là cái cỗ hóa thân kia đã tới đây bao lâu rồi." Bảo Hoa Thánh tổ cũng rất nhanh chóng khôi phục trấn định, như nhớ ra điều gì, nói.
"Cho dù là cỗ hóa thân nào đi chăng nữa cũng không có khác gì nhau cả. Có thể là hắn cũng chưa tới được bao lâu, nếu không sao có thể tránh khỏi tai mắt của ta và ngươi được. Có điều việc ta quan tâm hiện giờ chính là, nếu tiểu tử Nhân tộc kia bị tên đó ngăn lại thì liệu hắn có cho là do chúng ta ra tay mà dẫn nổ thần niệm đang bám trên linh dược hay không." Nguyên Yểm hơi ngập ngừng hỏi một câu.
"Chỉ cần chúng ta không đuổi theo thì hắn sẽ không làm chuyện hồ đồ đó đâu, có điều nếu hắn cảm thấy có nguy cơ vẫn lạc thực sự thì cũng khó mà nói được. Dù sao một khi ngay cả tính mệnh còn không giữ được thì dù có gây ra bất kỳ chuyện điên cuồng gì cũng chẳng có gì là lạ." Ánh mắt Bảo Hoa chớp động, nàng chậm rãi trả lời.
"Tiểu tử kia cũng không phải như ngọn đèn đã cạn dầu, nếu chỉ có một cỗ hóa thân của Niết Bàn thì không thể dồn hắn đến tình trạng ấy được đâu. Huống hồ cho dù hắn không địch lại đi nữa thì vẫn dư sức thoát thân chạy trốn nếu muốn." Nguyên Yểm thở dài một hơi, cảm thấy nhẹ nhõm hơn vài phần.
"Cái này cũng khó mà nói trước được. Chắc có lẽ ngươi đã quên, Niết Bàn là người thù hận Linh giới nhất trong Tam Đại Thủy tổ chúng ta trước kia. Năm xưa khi hắn còn chưa thành đại đạo thì bầu bạn của hắn trong một lần Thánh tế đã vẫn lạc trong tay một lão quái vật Đại Thừa kỳ ở Linh giới." Bảo Hoa lại lắc đầu nói.
"Việc này đương nhiên ta hiểu. Nhưng hiện giờ bản thể của hắn đang ngủ say, trừ phi tam đại hóa thân cùng tới một lúc, nếu không thì hắn bắt tiểu tử Nhân tộc kia thế nào được?" Lần này Nguyên Yểm cũng không tỏ vẻ khinh thường chút nào.
"Xem ra đến giờ ngươi vẫn còn chưa biết chuyện kia, Niết Bàn cũng giỏi giấu diếm thật đấy!" Bảo Hoa lấy làm lạ nhìn hắc bào thanh niên một cái.
"Ngươi muốn nói chuyện gì?" Nguyên Yểm liền biến sắc mặt, âm trầm hỏi một câu.
"Năm đó ta và Niết Bàn từng liên thủ giết được một gã Đại Thừa dị tộc phá giới đến đây, trên người hắn chúng ta chiếm được không ít bảo vật, trong đó có hai giọt Tham Thiên Tạo Hóa Lộ pha loãng, có điều hiệu lực của hai giọt này mạnh hơn giọt khi trước Linh Vương lấy ra nhiều, dược hiệu đại khái phải đến một phần ba của tiên lộ chân chính. Ta với hắn chia đều vật đó, một giọt của ta đã dùng hết từ rất nhiều năm trước, mà giọt trong tay Niết Bàn thì khi ta rời khỏi Thánh Giới hắn vẫn còn giữ lại, hiện giờ hơn phân nửa là vẫn còn lưu lại trong tay." Bảo Hoa chậm rãi nói.