Lấy mắt thường cũng có thể thấy mặt nước bàng bạc giữa hồ đang rút đi với tốc độ chóng mặt, trong nháy mắt đã hạ xuống cả trượng.
Lúc này đây, bầy trùng không chỉ ngâm thân thể trong Tẩy Linh Trì mà còn há mồm hấp thụ lượng lớn linh thủy trong hồ.
Hàn Lập thấy linh thủy không thể bảo trì hiệu quả khi rời khỏi mặt hồ liền muốn liều một phen, lập tức để Phệ Kim Trùng trực tiếp nuốt hết vào mình.
Đương nhiên, hắn dựa vào đặc tính có thể thôn phệ vạn vật của Phệ Kim Trùng, cộng thêm bản thể gần như không thể phá hủy của chúng mới dám làm như thế.
Nếu đổi lại là Báo Lân Thú hay Chi Tiên Linh Khu, Hàn Lập tuyệt đối không dám mạo hiểm dấn thân vào cuộc phiêu lưu này.
Ai mà biết trực tiếp nuốt xuống thứ nước trong cái hồ này sẽ có loại hậu quả kinh người nào! Nếu mà làm thế thật, rơi vào tình trạng bạo thể mà chết thì cũng quá bình thường đi.
Hàn Lập đứng trên bờ hồ, lẳng lặng nhìn mực nước vơi đi từng trượng trượng một.
Ngay khi mực nước giảm xuống hơn năm sáu trượng, chuyện quỷ dị lại xuất hiện!
Mặc cho hơn vạn đầu Phệ Kim Trùng có uống bao nhiêu linh thủy thì mặt nước bàng bạc vẫn không hề giảm xuống, cứ duy trì mực nước như cũ. Thông qua thần niệm Hàn Lập cảm ứng được rõ ràng, mỗi một đầu Phệ Kim Trùng các nơi đều đang hấp thụ linh thủy không ngừng lại lấy một khắc.
Từ lúc đó, nội tâm Hàn Lập cảm thấy cực kỳ kinh ngạc!
Sau khi nhướng mày hắn ngẩng đầu lên quan sát bầu trời, lại khẽ nghĩ đến khoảng thời gian không còn lại bao nhiêu kia. Sau khi thần sắc khẽ động, ánh sáng màu xanh liền lóe lên bên ngoài thân, biến thành một đạo thanh hồng bay thẳng vào sâu trong hồ nước.
Bởi vì mực nước thấp hơn lúc trước đến gần một nửa nên áp lực dưới hồ giảm mạnh, Hàn Lập dễ dàng đã tiến đến tận đáy.
Ánh mát đảo qua đáy hồ một vòng, hai mắt nhất thời ngưng lại!
Chỉ thấy bên dưới lớp cát trắng mịn lúc trước, ngay trung tâm ẩn hiện vài khối đá mơ hồ cộm lên.
Mặt ngoài những phiến đá ấy cùng vách đá trên bờ hồ có nhừng đường văn tương tự linh văn, thoạt nhìn không có quy tắc hay trật tự nào, giống như là thứ do tự nhiên hình thành.
Bề mặt những khối đá như giao thoa với nhau, đường văn trên bề mặt hình thành một cái pháp trận loại nhỏ, không toàn vẹn.
Pháp trận tuy lớn tầm trượng nhưng ngay chỗ trung tâm rõ rãng có một lỗ thủng lớn bằng nắm tay, bên trong không ngừng tuôn ra chất lỏng bàng bạc, bộ dáng độc nhất vô nhị giống hệt linh thủy trong Tẩy Linh Trì.
Hàn Lập thấy tình cảnh như vậy thầm giật mình, nhưng một lúc sau bắt đầu vừa mừng vừa sợ!
Hiển nhiên một màn trước mắt chính là căn nguyên nguồn cội của nước hồ, cuồn cuộn không dứt.
Song sâu trong lỗ thủng kia hình như có bảo vật gì, lại có thể xuất ra nhiều linh dịch đến vậy.
Không chút nào lưỡng lự, một tay Hàn Lập trảo vào hư không, ánh sáng màu xanh chợt lóe nơi bàn tay, một thanh trường kiếm thần bí tức thì hiển hiện, cổ tay rung lên lập tức biến hóa như thanh xà chém thẳng vào lỗ thủng phía dưới.
"Oanh" một tiếng!
Bên trên pháp trận chớp lên hào quang, một tầng ánh sáng năm màu chợt lóe rồi như ngưng tụ lại, kiếm quang màu xanh thế nhưng bị bắn ngược trở ra.