Nhưng ngay khi thủ trảo của hắc bào thanh niên vừa chộp tới, đột nhiên từ trên thân của khôi lỗi phóng ra một tầng sát khí âm hàn đồng thời thân hình cũng khẽ chuyển động, chỉ sau một cái nhoáng lên khôi lỗi đã huyền phù ở địa phương cách đó vài chục trượng.
Tiếp theo đó khối Ngụy tiên Khôi lỗi từ từ đứng thẳng lên, hai mắt chớp động thản nhiên nhìn về phía hắc bào thanh niên rồi lạnh lùng buông ra từng tiếng:
"Hay lắm, ngươi đã thực sự muốn động thủ thì bản Linh Vương cũng không khách khí mượn khối Ngụy Tiên Khôi Lỗi này cùng ngưới đấu một trận."
Lúc này khối Ngụy Tiên Khôi Lỗi đúng là đang được một tia thần niệm của vị Linh Vương nọ ký phụ vào thao túng.
Đám người Hàn Lập nhìn thấy cảnh này không khỏi trở nên vui mừng.
Tuy rằng tia thần niệm của gã Linh Vương nọ không phải là đồng bọn nhưng trong tình huống này thực là một sự trợ giúp rất lớn.
Nguyên Yểm Thánh Tổ sắc mặt trầm xuống, trảo thủ vừa tung ra cũng chậm rãi thu lại rồi thản nhiên đáp lời:
"Lão quỷ nhà ngươi quả nhiên còn có hậu thủ, chẳng qua chỉ là để lại trong thân thể tên Linh Tộc tiểu bối kìa một tia phân hồn khác. Bất quá ngươi thực nghĩ rằng với một cái đê giai Ngụy Tiên Khôi Lỗi là có thể cùng bản Thánh Tổ tranh đấu hay sao? Bổn tọa chỉ cần dùng hai thành thực lực liền có thể đem ngươi thu phục."
"Nếu là ở địa phương khác chắc chắn ta tin lời này. Nhưng đây là Khổ Linh Đảo, một thân pháp lực của ngươi giỏi lắm chỉ dùng được ba bốn thành. Dù đây chỉ là một khối Ngụy Tiên Khôi Lỗi không hoàn hảo nhưng nếu có thêm vật này nữa, ta cũng muốn thử nhìn xem ngươi sẽ ứng phó như thế nào." Âm thanh của Linh Vương từ trong miệng khôi lỗi truyền ra cực kỳ tức giận, tiếp đó bàn tay khẽ lật, một chiếc bình nhỏ màu bạc cũng tức thì xuất hiện bên trong.
Mặt ngoài chiếc bình hơi gồ gề, lại mơ hồ như được khảm vào các loại hoa văn tinh sảo nhỏ như con kiến tỏa ra ngân quang chớp động đẹp đến mê người.
"Cố Linh Bình! Ngươi làm sao có thể đem vất đó phỏng chế thành công? Ngươi cho rằng đem vật này đi đối phó với ta sẽ có tác dụng sao?" Hắc bào thanh niên vừa nhìn thầy tiểu bình liền trở lên kinh hãi, nhưng sau đó lại cười lạnh một tiếng.
"Bản thân tiểu bình này đối với ngươi đúng là không có tác dụng, nhưng thứ được chứa trong nó đủ để làm thần thông của khôi lỗi này tăng lên rất nhiều." Khuân mặt khôi lỗi không chút biểu tình đáp lại một câu, rồi đột nhiên đem tiểu bình ném lên không trung.
Bình nhỏ xoay tròn một cái rồi đảo ngược xuống, các loại ngân văn cũng mơ hồ hiện lên, tiếp theo lục quang tại miệng bình chớp động rồi một giọt chất lỏng xanh biếc ướt át từ đó chảy xuống.
Giọt chất lỏng trong suốt màu xanh biếc tản ra linh khí tinh thuần đến kinh người, dường như nó được chính thiên địa linh khí ngưng tụ mà thành vậy.
Hàn Lập từ xa nhìn lại tiểu bình như cảm nhận được khí tức cực kỳ quen thuôc đang tản mát ra từ giọt lục dịch, đồng tử tự nhiên co rụt lại, trong lòng như có kinh đào hãi lãng* đang quay cuồng.