Nghe được những lời này, Lũng gia lão tổ sau khi suy nghĩ một hồi lập tức khởi độn quang hướng về Hàn Lập nhanh chóng bay đi. Chớp động một cái liền xuất hiện bên cạnh Hàn Lập với một bộ mặt âm trầm, lạnh lùng.
Ở một nơi khác, Vũ Y thiếu nữ với đôi mắt trong suốt xinh đẹp nhanh chóng xoay chuyển, liền khẽ đạp nhẹ đôi chân ngọc một cái, diễm sí sau lưng khẽ phất. Cả người đột nhiên nhoáng lên rồi biến vào hư không, không thấy bóng dáng.
Sau chốc lát, không gian bên cạnh Hàn Lập đột nhiên dao động, Vũ Y thiếu nữ liền vô thanh vô tức hiện ra.
Về phần gã Bạch Thích, mặc dù nghe rõ Hàn Lập nói như vậy nhưng hắn vẫn điềm nhiên phớt lờ như không nghe thấy.
"Hàn huynh, tiểu muội đem toàn bộ tính mạng giao cho ngươi nắm giữ. Hy vọng đạo hữu còn có giữ lại mội hai thủ đoạn để mà đối phó vị Thánh tổ Ma tộc này một chút. Nếu không hôm nay thật sự là chúng ta lấy trứng chọi đá, chết không có đất chôn đi." Vừa hiện thân ra vũ y thiếu nữ liền quay sang Hàn Lập cười khổ một tiếng.
"Cái gì thủ đoạn? Không phải hai vị cũng giữ lại một chút thủ đoạn bảo mệnh sao. Hơn nữa nhị vị đạo hữu có điều không nhận thấy, vị này Thánh tổ Ma tộc mặc dù ngay từ đầu ra tay đã thực sự tàn nhẫn thanh thế kinh người, nhưng ngoài sữ dụng một cây Hắc Ma chủy này để công kích thì không có vận dụng thêm bất cứ loại thần thông nào khác." Hàn Lập lúc này đang biến thân thành Sơn Nhạc Cự Viên, hai mắt nhìn chằm chằm vào hắc bào thanh niên đối diện, không thèm quay đầu một hơi oang oang nói ra.
"Ý của Hàn huynh trong việc này có phải..." Vũ Y thiếu nữ trong lòng nhảy dựng, ra vẻ hơi kinh hãi.
"Diệp tiên tử ngươi đừng quên rằng nơi đây chính là Tẩy Linh Trì ở trong Khốn Linh Cốc, chỉ sợ toàn bộ ma giới không có nơi đâu Linh khí tinh thuần hơn ở đây. Ta không tin ở tại nơi này một tên Ma tộc cho dù có cấp bậc Thánh tổ vẫn có thể cùng người khác tranh đấu dài lâu mà không bị thiên địa linh khí áp chế," Cự Viên hừ lạnh một tiếng nói.
"Lời của Hàn huynh thực không sai đi! Cho dù vừa rồi hắn dùng qua kiện Hắc Ma Chủy thì trước tiên phải phá vỡ tầng linh khí vây khốn nơi này mới có thể hấp thu ma khí từ bên ngoài để tiến hành công kích chúng ta. Nếu như lão phu đoán không lầm thì ở đây một thân pháp lực của lão ma không thể trực tiếp bổ sung Ma khí tinh thuần thì cứ sau mỗi lần vận dụng là sẽ bớt đi một ít. Huyền thiên chi bảo trong tay hắn hơn phân nửa chắc là tình hình cũng giống như vậy. Chỉ cần ngăn cản không cho Hắc Ma chủy tiếp tục thu nạp ma khí từ bên ngoài, như vậy thì với lực lượng của đám người chúng ta cũng có thể miễn cưỡng chống đỡ." Lũng gia lão tổ nghe được lời nói của Hàn Lập lập tức như bừng tỉnh hơi chút kích động, liền sau đó khuôn mặt khôi phục vẻ lạnh lùng, bình tỉnh trả lời.
Vũ y nữ tử nghe được hai người đàm đạo, tâm niệm sau khi quay cuồng một hồi liền cảm thấy có phần hữu lý, sợ hãi ban đầu theo đó cũng giảm đi phân nửa.
Lúc này ở phía đối diện, nghe những lời đám người Hàn Lập bàn bạc, gã hắc bào thanh niên khẽ nở nụ cười mỉm.
"Không tồi, không tồi! Có thể trong thời gian ngắn mà nhận ra việc này, ba người các ngươi trong đám Hợp thể tu sĩ trong Nhân tộc chắc hẳn phải là những kẻ đệ nhất. Hoàn toàn chính xác, bổn tọa ở trên Khổ Linh đảo này tu vi phải chịu một chút áp lực, một thân thần thông cùng pháp bảo không thể hoàn toàn lấy ra thi triển. Nhưng các ngươi xem Huyền thiên chi bảo là cái gì mà dám coi thường, lại cho là có thể ngăn cản bổn tọa dùng nó thu nạp chân Ma khí ở bên ngoài. Đúng rồi, còn Khí Linh tiểu tử kia! Bổn tọa vừa rồi vẫn chưa đá động gì đến ngươi, là bởi vì cảm ứng thấy trong cơ thể ngươi phảng phất khí tức của người quen cũ. Linh Vương phái ngươi đến đây là có dụng ý gì? Chắc không phải là cố ý muốn hai tay dâng một khối Ngụy tiên bảo chứ?" Thanh niên hắc bào sau khi nói xong, liền không thèm để ý đến đám người Hàn Lập mà quay ánh mắt sang lạnh lùng hỏi gã Bạch Thích.