Lúc này, Hàn Lập chẳng những đem Phong Lôi Sí kích phát ra mà trên tay cũng đang nâng lên một kiện tiểu đỉnh cao vài tấc.
Tiểu đỉnh lớn bằng nắm tay, đang chớp động tử quang chói mắt!
"Tử Ngôn Đỉnh! Đây chẳng phải là bảo vật cuả Huyết Quang tiểu tử kia ư, tại sao lại ở trong tay ngươi? Được rồi, dù có như thế thì ngươi cho rằng với kiện Huyền Thiên Tàn Bảo này mà đòi ngăn cản được một trảm của Hắc Ma Chủy thì quả là si tâm vọng tưởng! " Hắc bào thanh niên vừa trông thấy tử sắc tiểu đỉnh trong tay Hàn Lập, lúc đầu khẽ giật mình một chút, nhưng lập tức gạt qua một bên rồi lạnh lùng nói.
Vừa dứt lời, hư không phụ cận Hàn Lập đột nhiên phát ra âm thanh "xuy xuy", vô số hắc ti rậm rạp lại hiện ra một lần nữa, đồng thời giống như giòi bọ trong xương từ bốn phương tám hướng mà bắn về phía Hàn Lập.
Hàn Lập mắt thấy tình cảnh này khuôn mặt liền trầm xuống rồi ném tử sắc tiểu đỉnh trong tay lên, sau đó đơn thủ bấm niệm pháp quyết vô cùng nhanh chóng, đồng thời trong miệng phát ra một chữ "CẤM".
Những cột sáng mênh mông xanh biếc sắc từ đầu ngón tay bắn ra, rồi hóa thành trận trận tinh thuần linh lực rót vào bên trong tiểu đỉnh.
Ngay lập tức bảo vật này phát ra hào quang chói mắt, một chữ "CẤM" cổ xưa cũng bay ra từ đó, lại dưới một cái chớp động đột nhiên cuồng trướng hơn trăm lần, hóa thành một mảnh hư ảnh tử quang mờ mịt, bao phủ toàn thân hình Hàn Lập vào bên trong.
Mà ngay lúc này, những hắc ti kia sau khi lóe lên lại hung hăng trảm về bốn phía của hư ảnh.
"Ầm ầm" một tràng tiếng nổ thật lớn vang lên!
Hắc quang tử sắc lập lòe đan vào nhau, bắn ra từng đoàn quang cầu lớn bằng đầu người.
Những hắc ti kia dẫu có sắc bén vô cùng, nhưng Tử Ngôn đỉnh dù sao cũng là huyền thiên tàn bảo, cũng xem như đứng đầu trong bài danh chí bảo, hơn nữa đã sớm được Hàn Lập luyện hóa đến độ tùy tâm, vậy nên dưới sự thôi động không tiếc pháp lực liền xuất ra mười hai thành uy lực, hư ảnh do tử sắc phù văn được biến ảo kia cũng trực tiếp hiện ra hình dáng thật thể tinh hóa rồi tỏa ra âm thanh "vù vù" chói tai.
Mặc dù đợt công kích của hắc ti là do chân chính huyền thiên chi bảo phát ra nhưng uy lực dẫu sao cũng chỉ là một kích tiện tay của hắc bào thanh niên mà thôi, thế nên chỉ thâm nhập vào tử sắc hư ảnh hơn một xích sau đó lại không thể tiến thêm được mảy may, trong lúc nhất thời đã bị mạnh mẽ chặn lại bên ngoài.
Hắc bào thanh niên nhìn thấy cảnh này trên mặt tuy không hiện dị sắc nhưng sâu trong mắt lại lóe lên một tia hàn lãnh.
Đồng thời giơ thủ chưởng bắt lấy hắc sắc cự kiếm, hắc quang theo đó cũng hơi lóe lên một cái.
Một khắc sau, trong hư ảnh tử sắc phù văn cực lớn nổi lên âm thanh bén nhọn!
Nhứng hắc ti kia run rẩy một trận, sau đó uy năng bỗng chốc cuồng tăng hơn bội lần, tử sắc hư ảnh nhìn như không thể phá vỡ lại liên tiếp rạn nứt ra.
Hắc ti ngay trong màn tử quang từ bốn phương tám hướng nhanh chóng bay về phía Hàn Lập đang đứng ở trung tâm.
Sắc mặt Hàn Lập tức thì đại biến, pháp quyết trong tay khẽ chuyển như muốn thúc dục Tử Ngôn Đỉnh thi triển một biến hóa huyền diệu khác.
Nhưng đã muộn rồi!
Tiểu đỉnh vốn đang phóng ra tử sắc hào quang lại gào thét lên đinh tai. Một âm thanh "răng rắc" truyền đến, tiếp theo bề ngoài tiểu đỉnh lại lóe lên vô số đạo bạch ngân rồi hóa thành một đoàn quang diễm bạo toái biến mất.