"Nơi này sấm chớp rất cường bạo hình thành lên cả một biển lôi điện, chắc hẳn có quan hệ mật thiết với con ma tinh khôi lỗi lơ lửng trên không trung kia. Như vậy rất có khả năng khi xông qua lôi hải này sẽ kích động cấm chế trong thân khôi lỗi. Với khí tức đáng sợ của khôi lỗi, chắc hẳn cấm chế lưu lại trong thân nó lợi hại bằng hai ba thành uy lực cấp Chân Linh. Ta sợ rằng khi xông qua lôi hải này sẽ phải phiêu lưu không ít a." Hàn Lập chậm rãi nói.
"Mối nguy hiểm trong di ngôn của vị tiền bối Linh tộc các vị hẳn là lôi hải và con khôi lỗi này. Nếu có cách khác hữu dụng thì khẳng định đã truyền lại một phần, còn nếu không có thì chúng ta cũng chỉ còn cách mạo hiểm xông qua. Chúng ta có nhiều người liên thủ như vậy, cho dù không sánh được với bậc đại thừa chi sỹ nhưng chỉ xông vào đây hẳn là có thể đi. Có điều việc tổn thương nguyên khí là điều không thể tránh khỏi." Lũng gia lão tổ cân nhắc một chút ngưng trọng nói.
"Đã đi đến bước này thì tự nhiên không có đạo lý phải buông tay. Chư vị đạo hữu cũng nên chuẩn bị một chút đi, chúng ta sẽ lập tức xông qua phiến lôi hải này." Thiên Thu thánh nữ gật đầu, thân hình khẽ động nói.
Đám người Bạch thích phía sau cũng không có ý tứ phản đối, có người liền mang vòng bảo hộ phía trên linh thuyền mở ra, người còn lại thì kích phát trận pháp hoặc bảo vật.
Trong khoảnh khắc, phía trên linh thuyền hiện ra đủ mọi màu sắc hào quang, cũng có hơn mười kiện bảo vật như hư như thực hòa vào trong màn hào quang rồi cuồng trướng, đem toàn bộ cự thuyền bao phủ vào bên trong.
Nhưng tất cả mời chỉ là bắt đâu.
Hai tiếng nổ lớn vang lên, ở ngay trước mũi thuyền bộc phát ra thanh quang chói mắt, lập tức hai thạch nhân cũng theo đó mà hiện ra.
Hai cự thạch khôi lỗi này mỗi con cao khoảng mười trượng, toàn thân được bao phủ bởi những phù văn lớn màu vàng, gương mặt ngoại trừ hai cặp mắt sâu hoắm to lớn ra thì hoàn toàn không có bóng dáng của mũi hay miệng.
Từ xa nhìn lại hai cự thạch khôi lỗi này có chút bộ dáng tàn phá, cũ kỹ không khỏi khiến người khác phải ngạc nghiên, khi hai chân vừa đứng lên, trong thân chúng liền phát ra một cỗ khí tức tang thương đem lại một cảm giác áp lực thật lớn.
Đây rõ ràng là hai kiện thượng cổ khôi lỗi của Lũng gia lão tổ.
"Đạo hữu có hai con khôi lỗi thực bất phàm, chỉ sợ thực lực không hề dưới tu sỹ Hợp Thể kỳ bình thường. Khôi lỗi trân quý như vậy mà Lũng huynh cũng đem ra ngăn chặn lôi điện không sợ có chút hao phí sao?" Vũ y nữ tử sau khi nhìn qua hai thạch nhân cao lớn, đôi mắt không khỏi co rụt một hồi, hướng sang phụ cần nhìn Lũng gia lão tổ hỏi một câu.
"Hai kiện thượng cổ khôi lỗi này tuy uy lực bất phàm, nhưng năm đó khi thu được đã có chút tàn phá, nhiều lắm chỉ chống đỡ thêm một hồi nữa sẽ lập tức bị vỡ vụn. Hơn nữa muốn kích phát chúng phải cần hơn mười ngày tế luyện, cho nên so với tiên tử tưởng tượng thì chúng thực sự không có mấy phần hữu dụng." Lũng gia lão tổ lắc đầu có chút tiếc nuối nói.
"Thì ra là chỉ có thể sự dụng được một lần, thật có chút đáng tiếc." Vũ y nữ tử có chút giật mình.