Tên thanh bào nam tử ngênh ngang lẻn vào đại sảnh đương nhiên chính là Hàn Lập, chẳng qua lúc này trên gương mặt được một mảng thanh sắc quang hà bao phủ, thân hình cũng khác biệt so với lúc trước, vừa xuống tay lập tức hơn mười khẩu Thanh Trúc Phong Vân Kiếm hóa thành kiếm ti xuất ra.
Đám kiếm ti này tuy nhìn nhỏ bé nhưng mỗi sợi đều là kiếm quang được bồi luyện không ngừng mà thành, độ sắc bén rất đáng sợ, bảo vật bình thường căn bản không cách nào ngăn cản.
Nhưng tên ma nhân Thanh Dực tộc kia có thể được phái tới nơi này canh giữ hạch tâm đệ tử, đương nhiên cũng nằm trong hàng ngũ xuất chúng, sau khoảnh khắc nội tâm kinh sợ đã ngay tức khắc rống to một tiếng, trong miệng phun ra một cỗ cuồng phong màu xanh mờ mịt, tiếp theo từ trong tay áo lộ ra song chưởng, hướng về phía võng kiếm mà phát ra một trảo phá không bay tới.
Hai bàn tay nhìn như bình thường, nhưng trong khoảnh khắc trảo mang xuất động, giữa lòng bàn tay ngưng tụ ra một mảng hoàng sắc quang hà mờ mịt, phảng phất như huyễn hóa thành hai đạo hư ảnh một giao một hổ, hướng lên cao vỗ một cái phát ra khí thế kinh người, như muốn trực tiếp dựa vào cường lực phá rách võng kiếm.
Hàn Lập mắt thấy cảnh này nhưng thần sắc không đổi, ngón tay hướng lên không chút hoang mang điểm một cái.
Một âm thanh "phốc suy" trầm đục vang lên.
Kiếm quang trên thanh võng hơi cuồng trướng, mỗi một sợi thanh ti liền mơ hồ đều biến ảo thành từng đạo kiếm quang mờ mịt, từ không trung mãnh liệt chém xuống xối xả như thác đổ.
Hư ảnh một giao một hổ mới vừa kịp ảo hóa kia chỉ kịp gào lên một tiếng đã bị vô số kiếm quang xuyên thủng trăm ngàn lỗ, thân thể trực tiếp tiêu tán trong hư không.
Mấy trăm đạo kiếm quang còn sót lại tốc độ vẫn không đổi hung hăng hướng về phía nam tử Ma tộc điên cuồng trảm xuống.
Nam tử ma tộc sắc mặt đại biến, liền đem cỗ cuồng phong bên cạnh xoáy mạnh một hồi, lập tức đem thân hình của chính mình bao phủ vào trong đó.
Một khắc sau đó, vô số kiếm quang chi chít lóe lên chém qua cỗ cuồng phong.
Sau khi cuồng phong bị lực lượng của kiếm quang mạnh mẽ đánh tan, nam tử ma tộc nguyên bản vẫn ở chỗ cũ nhưng đã biến mất không thấy bóng dáng.
Hàn Lập mục quang léo lên, bàn tay trở nên đen kịt như mực, đồng thời trở tay lại vỗ về phía hư không một trảo.
Một cỗ lực lượng vô hình từ lòng bàn tay mãnh liệt tuôn ra, đồng thời bộc phát ra một tiếng nổ vang kinh thiên động địa.
Tại một nơi nhìn như không có bóng người, bỗng một đoàn hôi quang hiện ra, từ bên trong bắn ngược ra một bóng người lảo đảo.
Đúng là tên nam tử ma tộc lúc trước đang thi triển bí thuật ẩn nặc định đánh lén Hàn Lập.
"Không thể nào, Ma Phong Độn của ta sớm đã tu luyện đến cực hạn, tai sao có thể dễ dàng bị phá vỡ như thế!" nam tử ma tộc một hơi bay ra xa vài chục trượng mới miễn cưỡng ổn định được thân hình. Nhưng lúc này ánh mắt nhìn về phía Hàn Lận lộ ra nét kinh sợ, vẻ mặt khó có thể tin nổi.
Hàn Lập ngược lại chỉ nhàn nhạt nhìn qua nam tử Ma tộc, không có ý định trả lời chút nào.
"Được, được lắm, nói vậy thì tại hạ cũng đành phải liều cái mạng già này rồi!" nam tộc Ma tộc nhìn bộ dáng thong dong của Hàn Lập, thần sắc bỗng chốc trở nên lạnh lùng.