Trong đó, Lũng gia lão tổ đương nhiên cùng đường với tu sĩ họ Huy mặc hắc bào, còn Hàn Lập thì cùng đi với thiếu nữ vũ y, về phần Linh tộc thì cũng chia thành hai đường với hai người dẫn đầu là Thiên Thu thánh nữ và Bạch Thích.
Hàn Lập cùng thiếu nữ vũ y một trước một sau phi hành chừng hơn vạn dặm thì thiếu nữ đột nhiên dừng độn quang lại, một ống tay áo hướng về một bên bỗng run lên. Sau khi một âm thanh trầm đục vang lên, một đồ vật gì đó từ trong tay áo bay ra, theo gió phình lên rồi sau cùng hóa thành một cái phi chu màu đen. Kiện ma khí này dài hơn mười trượng, mặt ngoài đen tuyền, bộ dạng không có gì bắt mắt.
Lúc này thiếu nữ vũ y liền lóe lên rồi xuất hiện ở phía trên của phi chu, sau đó đưa tay về phía Hàn Lập vẫy vẫy.
Vẻ mặt Hàn Lập hơi đổi nhưng cũng không khách khí thay đổi độn quang, trong nháy mắt đã xuất hiện bên cạnh thiếu nữ.
Bây giờ thiếu nữ vũ y mới thản nhiên cười nói:
"Hắc Ngọc chu này là kiện ma khí phi hành mà ta mua được ở Huyết Nha thành, sử dụng nó khi đi đường thì tốc độ cũng không chậm, hơn nữa cũng có thể che tai mắt kẻ khác."
"Kiện ma khí này quả thật không tồi, Diệp tiên tử thật có tâm." Hàn Lập đánh giá qua phi chu rồi mỉm cười trả lời.
"Với nhãn giới của Hàn huynh thì thuyền này sao nằm trong mắt được. Hai người chúng ta hãy tiến vào bên trong bàn bạc một chút đi." Thiếu nữ khẽ cười một tiếng rồi nâng tay phóng ra một luồng hoàng quang, trong nháy mắt liền biến ảo thành một cái khôi lỗi có hình dáng một tên lực sĩ khăn vàng lẳng lặng đứng bất động ở phía trước phi chu, còn thiếu nữ thì xoay người đi về phía khoang thuyền bên trong phi chu. Hiển nhiên là nàng muốn để khôi lỗi này thay thế mình điều khiển phi độn của phi chu này.
Hàn Lập thấy vậy cũng không tỏ ra bất ngờ gì, sau khi gật đầu liền theo sau tiến vào khoang thuyền.
Vừa đi đến cửa vào khoang thuyền, bên trong có một không gian chỉ rộng khoảng mấy trượng nhưng những đồ vật như bàn, giường. trái lại đều đầy đủ, thậm chí ở góc phòng còn có một vài cái bồ đoàn màu đen to chừng vài xích.
Chiếc phi chu này hẳn là có thể đồng thời dung nạp hơn bốn năm người, đối với thể tích của nó cũng coi như khá rộng lớn.
Thiếu nữ vũ y cùng Hàn Lập phân biệt ngồi xuống ghế, sau đó vẻ mặt thiếu nữ trở nên nghiêm túc, mở miệng nói:
"Hàn huynh, ngày đó đi cùng với những người khác nên tiểu muội muốn lén bàn bạc một vài việc với đạo hữu cũng khá bất tiện, nhưng bây giờ thì không cần phải cố kỵ như vậy nữa. Vài lời tiếp theo có liên quan đến tuyến đường mà hai người chúng ta phải đi, cũng không cần phải để đám người Lũng đạo hữu biết đến."
"Ồ, vậy Hàn mỗ xin chăm chú lắng nghe."
Vẻ mặt Hàn Lập khẽ đổi, bỗng nhớ đến việc lúc đó thiếu nữ này dường như là người tiên phong lựa chọn tuyến đường này, còn chủ động yêu cầu mình kết nhóm cùng đi, cũng chỉ có nàng cùng hắn có quan hệ coi như không tệ, với lại tuyến đường này cũng chẳng khác gì những con đường còn lại cho nên hắn cũng không suy nghĩ nhiều, lập tức đáp ứng.