Bất quá nam tử tóc dài dù sao cũng là một tu sỹ Hợp Thể Kỳ thành danh đã nhiều năm, ngay lúc cảm giác khác thường vừa mới sinh ra thì bản thân đã kịp phát giác. Lúc này đột nhiên nam tử tóc dài cắn mạnh đầu lưỡi há mồn phun ra một ngụm máu huyết.
Nhờ có sự đau đớn thức tỉnh nên ngay sau đó thần trí liền khôi phục bình thường, nhưng ánh mắt nam tử lúc này nhìn về phía bạch y nữ tử như nhìn phải độc hạt tràn đầy vẻ sợ hãi.
"Đại Thừa Kỳ, ngươi là Ma tộc thánh tổ!"
Nam tử tóc dài tuy pháp lực đã hao tổn gần hết nhưng thần niệm vẫn vô cùng cường đại như trước, vậy mà đối phương mới chỉ nhìn một cái đã lâm vào tình huống nguy hiểm đến như vậy.
Việc này không phải là việc mà tu sỹ Hợp Thể kỳ có thể làm được, hắn liền nghĩ đến loại tồn tại không muốn đụng phải nhất ở Ma giới.
"Thánh tổ, cứ tạm xem như vậy đi. Ta có một sự tình cần hỏi ngươi, nếu ngươi thành thật ngoan ngoãn nghe lời thì không những được thanh thản chết đi mà ta còn có thể cho ngươi một cơ hôi đi vào luân hồi. Còn nếu không nghe lời hẳn ta sẽ dùng phương pháp đặc thù cho ngươi hồn phi phách tán." Bạch y nữ tử chính là Bảo Hoa thánh tổ người luôn đi theo phía sau Hàn Lập, giờ phút này nàng đang thản nhiên hướng về nam tử tóc dài hỏi.
"Đã rơi vào tay tiền bối hẳn Lâm mỗ cũng không còn cách nào khác. Tiền bối xin cứ tự nhiên đi." Tu sỹ họ Lâm sắc mặt âm trầm bất định một hồi lại cười khổ nói.
"Ngươi quả nhiên là người thức thời, bây giờ đem nguyên thần của ngươi giao cho ta đi." Bảo Hoa thánh tổ khẽ mỉm cười, trong khoảnh khắc trăm ngàn đóa hoa như biến sắc trước nụ cười của nàng, nhưng lúc này nàng lại hướng ngọc chỉ về phía nam tử đang bị dây hoa bó chặt mà điểm.
"Phốc xuy" một tiếng vang lên.
Một dải linh quang màu phấn hồng bắn ra, sau một cái chớp động liền hóa thành một đóa quang hoa lất phất bay đến nhập vào giữa trán nam tử.
Nam tử sắc mặt đại biến, thở dài do dự một lúc nhưng không hề ngăn cản liền đem nguyên thần phóng xuất ra ngoài.
Ngay sau đó mi mắt của nam tử hờ khép, đôi mắt cũng dần trở lên ảm đạm, trên trán hiện ra mấy đạo kỳ bí ma văn màu phấn hồng lúc sáng lúc tối, chớp động không ngừng, điệu bộ thập phần quỷ dị.
Đại hán xấu xí đứng bên cạnh nhìn tình cảnh của nam tử tóc dài khóe miệng cười lạnh.
Ước chừng thời gian uống hết một tuần trà qua đi, khóe mi bạch y nữ tử khẽ chớp, bàn tay ngọc ngà không một chút tì vết khẽ đưa lên bấm chú.
Dây hoa nguyên bản đang trói chặt nam tử tóc dài bỗng nhiên nới lỏng, rồi cả đám liền hóa thành một quả cầu hỏa diễm đỏ xậm đem thân hình nam tử trong đó biến thành tro tàn.
Ở giưa chỉ còn lại một ngọn lửa bạch sắc vẫn bình yên vô sự, cuối cùng gào lên một tiếng tận cửu thiên rồi bay lên cao. Sau khi lên tới hơn trăm trượng thì lóe lên một cái tiêu thất không thấy bóng dáng.