"Việc này Lũng huynh yên tâm, chỉ cần Triệu gia không có tồn tại ma tôn tọa trấn thì hẳn là không cần để lộ ra thần thông cảnh giới chân chính đi, sau khi đoạt được Bát Túc Ma Tích đến tay thì sẽ lập tức dời đi không cần quan tâm thêm các chuyện không cần thiết khác." Thiên Thu thánh nữ thản nhiên cười nói thập phần tự tin.
Hàn Lập cùng vũ y nữ tử cũng không có ý kiến gì thêm.
Lũng gia lão tổ thấy vậy cũng gật đầu cho là đúng.
Vì thế khoảng thời gian tiếp theo đám người liền đi vào thương lượng kế hoạch, cẩn thận vạch ra từng chi tiết, từng bước đi sự tình.
Mấy canh giờ sau đám người Lũng gia lão tổ cùng Hàn Lập lại ly khai động phủ quay về Huyễn Dạ Thành.
Trong khoảng thời gian hai tháng tiếp theo, Hàn Lập vẫn một mực ở trong lầu các tu luyện và chờ đến thời điểm ước định.
Trong thời gian đó, Lũng gia lão tổ mấy lần truyền tin tới thông báo mọi việc vẫn tiến hành rất thuận lợi.
Lũng gia lão tổ chẳng những làm đám người Triệu gia tâm nổi lòng tham, thậm chí còn tỉ mỷ bày mưu tính kế khiến hai tên Ma Tôn của Triệu gia quyết định tự mình động thủ.
Chính thời điểm này Lũng gia lão tổ vẫn một mực ở trong Huyễn Dạ Thành nên đám người Triệu gia hoàn toàn không có cơ hội động thủ.
Vào một ngày, Hàn Lập đang tọa tĩnh trong tòa lầu các thì đột nhiên có âm thanh nho nhỏ bên người vang lên, một đoàn bạch quang bay ra chợt lóe lên huyễn hóa thành đám sương mù, bên trên hiện ra là đoạn văn tự dài chừng hơn chục chữ.
Hàn Lập đảo mắt qua đám văn tự vài lần rồi mỉm cười đi xuống dưới lầu.
Bên dưới đại sảnh lầu một là Chu Quả Nhi đang thành thành thật thật ngồi trên một chiếc ghế dài chắn ngang cửa lớn, một tay ôm cằm ngẩn ngơ.
Vừa thấy bóng dáng Hàn Lập đi xuống, tiểu nha đầu này choàng tỉnh chạy lại chào hỏi.
"Bây giờ ngươi không cần ở lại đây nữa, theo ta đi một chuyến." Hàn Lập thản nhiên phân phó một tiếng xong như sớm có quyết định liền đi thẳng ra đến cửa lớn.
Chu Quả Nhi nghe xong đầu tiên ngẩn ngơ nhưng sau đó không khỏi kinh hỷ ngoài mặt.
Trong miệng liền đáp "vâng" một tiếng rồi vội vàng đi theo sau lưng Hàn Lập.
Mặc dù khoảng thời gian ở cùng Hàn Lập nàng không bị dù chỉ một chút ngược đãi, nhưng suốt ngày bị ước thúc trong địa phương căn lầu các thì tự nhiên trong lòng có chút buồn bực như phải giam cầm. Hiện tại có thể được ra ngoài quả nhiên mừng rỡ không thôi.
Ly khai khỏi tòa lầu, Hàn Lập gọi một chiếc thú xa đem theo Chu Quả Nhi ra ngoài Huyễn Dạ Thành.
Vừa ra khỏi cổng sau, Hàn Lập đem theo Chu Quả Nhi hóa thành một đạo độn quang hướng về một đỉnh núi vô danh mà bay tới.
Không lâu sau, trong độn quang đám người Hàn Lập từ từ hạ xuống.
Nam tử tóc dài họ Lâm lúc này đang chờ dưới một gốc cây đại thụ trên đỉnh núi, vừa thấy bóng dáng Hàn Lập liền tươi cười bước ra nghênh đón.