Vào một ngày của hai tháng sau, Hàn Lập, Lũng gia lão tổ và đám người đi cùng Thiên Thu thánh nữ tụ tập cùng nhau tại một động phủ tạm thời hướng đông bên ngoài tòa thành.
Cả đám đứng trước mặt một nam tử tóc dài đã ước hẹn khi trước, thần sắc hoàn toàn bất đồng.
Vị này là một Hợp Thể kỳ tu sỹ Lâm gia lão tổ, khi trước nguyên bản là một trung niên tráng kiện nam tử nhưng hiện tại da thịt héo rũ, tóc màu xám trắng trở thành điệu bộ già nua đáng thương như một lão nhân tám chục tuổi.
Càng cả kinh hơn là một nhãn cầu và một cánh tay của nam tử này đã không cánh mà bay.
Hốc mắt sâu hoắn, trống rỗng dường như cả khỏa nhãn cầu bị người ta mạnh mẽ móc ra.
Mà tu vi của vị Lâm gia tu sỹ này khi mạnh khi yếu còn lại không đến một phần ba so với khi toàn thịnh, làm người ta có cảm giác thập phần suy yếu đi.
"Lâm đ*o hữu, người vì sao lại trở nên như vậy?" Đám người xung quanh sau khi hết ngạc nghiên rốt cuộc mở miệng trầm trầm hỏi.
"Nói ra cũng thật mất mặt, lúc tại hạ thân tại nơi man hoang thì gặp một đám Nhiếp Hồn thú, lúc sơ ý bị chúng hút mất hơn phân nửa pháp lực. Phải miễn cưỡng đem tự bạo một đám pháp bảo mang theo trong người mới may mắn trốn thoát." Nam tử họ Lâm vẻ mặt chua sót ho nhẹ vài tiếng, âm thanh cũng khàn đặc khó nghe dị thường.
"Nhiếp Hồn thú, Loài thú này tu vi cũng không cao, làm thế nào mà Lâm huynh lại bị chúng áp bức đến bước này?" Thiên Thu thánh nữ kinh ngạc hỏi.
"Nếu là Nhiếp Hồn thú bình thường thì không đáng để Lâm mỗ để trong mắt, nhưng lại là một con Nhiếp Hồn thú biến dị tu vi Hợp Thể kỳ thì lại khác." Nam tử họ Lâm khóe mắt khẽ run rẩy trả lời.
"Là Nhiếp Hồn thú biến dị!" Đám người xung quanh nghe được khuân mặt không khỏi biến sắc.
"Không sai, con thú này ngụy trang giống hệt đám thú bình thường, lại ẩn nấp tại giữa đàn. Ta vì không đề phòng nên bị nó đánh lén, nếu không như vậy thì hẳn đã không rơi vào hoàn cảnh này đi". Nam tử họ Lâm hồi tưởng lại sự việc sắc mặt thập phần khó coi.
"Lâm đ*o hữu đại nạn qua khỏi hẳn sẽ có hậu phước a. Nhưng không biết về sau đạo hữu có tính toán gì không?" Lung gia lão tổ sắc mắt biến đổi không ngừng, một lúc sau đột nhiên hỏi.
"Ta hiện giờ chân nguyên hao tổn, pháp lực còn lại không nổi hai ba thành, nếu như phải tiến vào Huyễn Khiếu Sa Mạc thực sự là quá sức đi, bây giờ phải lập tức trở về Linh Giới bế quan vài trăm năm mới mong tu vi hồi phục lại như cũ. Tại hạ sẽ kích phát phần chân nguyên còn lại để phản hồi Linh Giới, chuyện đi tìm thiên địa linh vật này cũng không nên tính đến nữa đi." Nam tử tóc dài tính toán một hồi không cam lòng nói.
"Cũng tốt, lấy tình hình Lâm đ*o hữu hiện nay nếu tiếp tục hẳn có khả năng phải ngã xuống. Như vậy đi, mấy người bọn ta sẽ lưu lại đây thêm một tháng chờ cho đạo hữu điều dưỡng một chút mới tiếp tục tiến hành kế hoạch trước đây." Lũng gia lão tổ không hề tỏ vẻ ngoài ý muốn, tựa hồ đã nắm chắc mọi chuyện.