* Vũ y: Áo lông chim
Quầng sáng mờ từ từ tản ra, trên đỉnh núi bỗng nhiên xuất hiện thêm một thân ảnh nữ tử mặc vũ y màu ngũ sắc.
Cô gái có làn da trắng như tuyết, xinh đẹp tuyệt trần, đúng là nữ tử Diệp gia tu vi Hợp Thể kỳ.
"Quả nhiên là Diệp tiên tử, bất quá là tiên tử mới vừa tới nơi hay đã ở trong Huyễn Dạ Thành từ lâu?" Lũng gia lão tổ cười cười hỏi một câu.
"Thiếp thân đã đến nơi này từ nửa tháng trước. Ta không có luyện qua Ma đạo công pháp, ngay cả khi có Ngụy Ma Châu che giấu thì cũng không dám liều lĩnh tiến vào Huyễn Dạ Thành đi. Sau đó ở ngoài này mấy ngày suy nghĩ phương pháp vào thành. Bất quá nhìn bộ dáng Lũng huynh cùng Huy đạo hữu chắc mới đến không lâu đi. Hơn nữa Huy đạo hữu trạng thái thật không mấy là tốt đẹp a!" Vũ y nữ tử đảo qua tình hình rồi nhìn về phía Hắc y nam tử nghi nghi hoặc hoặc nói.
"Nói ra cũng thật xấu hổ. Lũng mỗ trên đường gặp phải rất nhiều trắc trở, phải khó khăn lắm hôm qua mới đến được nơi đây, còn chậm hơn tiên tử nhiều a. Nhưng thực ra Hàn đạo hữu dường như đã ở đây từ rất lâu. Lúc trước khi lao ra từ kiến triều Huy hiền đệ liền đụng phải một đầu kiến chúa, trong lúc nhất thời sơ sẩy trúng phải kịch độc, bất quá ta có mang theo Tị Độc Đan, lại trên đường hỗ trợ vận công luyện hóa đan dược nên mới trì hoãn lâu vậy. Cũng may Huy hiền đệ đã không còn đáng ngại nữa." Lũng gia lão tổ thở dài một hơi nói.
"Trúng độc của kiến chúa, cũng khó trách tại sao Huy huynh lại trở nên như vây a. Tiểu muội sở dĩ đến chậm như vậy bởi vì sơ ý để bị nhốt lại mấy tráng trong một cái man hoang hiểm địa, cuối cùng phải mất chín châu mười hai hổ mới may mắn thoát ra." Vũ y nữ tử chợt thẳng thốt rồi đem chuyện của mình giải thích thoáng qua.
"Hàn mỗ trên đường không gặp phải chuyện gì phiền toái, liền tới Huyễn Dạ Thành từ mấy tháng trước rồi ở lại trong đó. Bất quá ngoài trừ ba vị ra thì đám người Linh tộc cùng Lâm đ*o hữu cũng đồng dạng không thấy bóng dáng đâu hết! Nếu như bọn họ hiện giờ vẫn chưa tới thì xem ra trên đường đã gặp phải chuyện ngoài ý muốn đi." Hàn Lập nhướng mày nói.
"Chắc không thể nào. Lâm đ*o hữu dù sao cũng là một hợp thể trung kỳ tu sỹ, lại am hiểu nhiều loại đỉnh giai độn thuật dẫu cho gặp phải cường địch dù không đánh lại nhưng đào thoát hẳn không có vấn đề đi. Mà đám người Linh tộc lại cùng nhau liên thủ hành động lại càng không có chuyện gì mới đúng." Lũng gia lão tổ sắc mặt trầm xuống suy nghĩ nói.
"Điều này e cũng khó nói. Ban đầu thiếp thân cũng suy nghĩ như vậy. Nhưng trên thực tế thì nơi man hoang ở Ma giới nếu xét về độ hung hiểm hẳn là hơn nhiều lần so với Linh giới. Ngay cả thiếp thân cũng phải chịu đau khổ giam cầm mấy tháng tại một nơi, nếu bọn họ ở nơi man hoang gặp phải chuyện không thể kháng cự cũng không phải không có khả năng đi." Vũ y nữ tử tỏ vẻ nghiêm mặt không đồng tình.