Một tháng sau tại phía ngoài Huyễn Khiếu Sa Mạc có một đoàn Bát Túc Ma Tích từ trong bão cát mịt mù hiện ra, trên mỗi đầu ma tích đều có một người ngay ngắn ngồi.
Đúng là đám người Hàn Lập theo Bạch gia phản hồi từ khoáng mạch trở về.
Lúc trước, Hàn Lập biết được ma tinh kia bị đám người theo đại hán tóc vàng giết chết, lập tức từ trên đường truy đuổi cùng nữ tử tóc tím và đám ma tôn còn lại hội hợp cùng nhau, cuối cùng tại chỗ của ma tinh kia tìm được một khối lớn tinh thạch màu xám trắng.
Tuy rằng linh tính của khối tinh thạch bị mất gần hết, nhưng vẫn là một kiện tài liệu luyện khí cực kỳ trân quý, cuối cùng bị đại hán tóc vàng không khách khí thu lại.
Về phần quá trình chém giết ma tinh nọ, Hàn Lập không một lời hỏi qua, đám người Loan Long Thiên Quân cùng Hàn Kỳ Tử cũng không có ý tứ muốn nhắc lại.
Nhưng bởi Hàn Lập chủ động yêu cầu, đám người này thành thành thật thật chờ tại nơi ma tinh bị tiêu diệt, hai ngày sau liền hội họp rồi cùng nhau tiêu sái một đường thuận tiện ra đi ra khỏi Huyễn Khiếu Sa Mạc.
Vừa ra khỏi sa mạc, Hàn Lập chỉ cẩm thấy thân thể nhẹ lâng lâng, cỗ lực lượng thần bí bao quanh cơ thể liền tán đi sạch sẽ, đồng thời trong cơ thể pháp lực nguyên bản bị áp chế chín phần lại nháy mắt khôi phục như cũ.
Cảm nhận được pháp lực trong cơ thể tràn đầy trở lại, Hàn Lập không khỏi thở nhẹ một hơi.
Lúc trong Huyễn Khiếu Sa Mac, cảm giác pháp lực bị áp chế rất khó chịu, hắn nghĩ đến việc sau này có thể phải ở trong sa mạc này mấy chục năm trong lòng liền âm thầm cười khổ không thôi.
Bất quá mọi việc diễn ra vô cùng thuận lợi, thậm chí còn có thể thu đến tay một đầu Bát Túc Ma Tích. Thu hoạch này cũng xem như không nhỏ đi, giờ đây chỉ cần chờ đám người Lũng gia lão tổ hội họp nữa thôi.
Nhưng hiện tại, Bạch gia chấp nhận cho hắn lựa chọn ba kiện bảo vật trong bảo khố, chắn chắn sẽ đem lại một sự kinh hỷ nho nhỏ đi.
Hàn Lập thầm nghĩ vậy, trong lòng lại không khỏi có một tia chờ mong.
Sau khi pháp lực không còn bị áp chế thì với tộc độ phi hành của đám người Hợp thể kỳ, chỉ mất nữa ngày là có thể nhìn thấy được bóng dáng của Huyễn Dạ Thành.
Mấy canh giờ sau đám người Hàn Lập, Loan Long Thiên Quân, Hàn Kỳ Tử ba người đã an vị trong một căn phòng sang trọng mang chút phong cách cổ xưa, cùng với một nữ tử chủ tọa thần thái thoải mái đàm đạo cùng nhau.
Nhưng lúc này nam tử tóc vàng lại vô ảnh vô tung, tựa như đang phải sử lý sự tình nào đó quan trọng hơn nơi khác.
Điều này cũng khó trách. Toàn bộ Bạch gia đều dựa vào hai gã ma tôn tọa trấn, nay cùng lúc rời bỏ gia tộc đi liền hai tháng, nay tự nhiên phải có một ít sự tình cần sử lý.