Vừa hết thời gian khoảng hai lần hô hấp, tiếng tiêm minh (âm thanh the thé/sắc nhọn) liền dừng lại, quang ảnh bị ngân diễm thiêu cháy thành một luồng khói xanh.
Nữ tử tóc màu tím ở gần đó vừa thấy cảnh này, trên mặt hiện ra vẻ vừa mừng vừa sợ, trong lòng không kìm được thầm nghĩ chẳng lẽ lời đồn là giả, ma linh này thực ra rất sợ hỏa diễm.
Suy nghĩ này của nàng vừa nảy ra trong đầu, ngay lập lức không hề chần chừ ra tay với một ma linh khác.
Nàng ném trường kích trong tay vào không trung, ngay tức thì một tiếng hổ gầm truyền đến, trường kích trực tiếp biến ảo thành hư ảnh một con hổ một sừng khổng lồ, nó há mồm phun ra một luồng sáng mờ ảo, lóe lên rồi bắn trúng một con ma linh khác.
Một tiếng nổ vang lên, chỉ thấy thân thể mà ma linh này chiếm cứ cùng lớp sương mù biến ảo thành đầu lâu bị xé toạc và thiêu hủy, trong nháy mắt biến thành vô số mảnh nhỏ.
Tiếp đó nữ tử chà xát hai tay rồi lại vung về phía xa.
Từng luồng lôi hỏa đen kịt điên cuồng bắn ra xối xả như mưa, hóa thành vô số tia hắc diễm quấn những mảnh vụn của ma linh vào trong, bùng cháy mạnh mẽ.
Nữ tử tóc màu tím thở dài, vẫy tay về phía không trung để thu trường kích trở lại, nàng nhìn thấy cảnh tượng ma diễm cuồn cuộn ở xa xa, trên mặt nở một nụ cười.
Xem ra ma linh này cũng không khó giải quyết như trong điển tịch ghi lại, nếu thật sự có thể giải quyết đơn giản như vậy, đó quả thực là một chuyện may mắn!
Nàng không nhịn được nghĩ như vậy!
Nhưng ý nghĩa này vừa xuất hiện trong lòng nữ tử, đột nhiên hắc diễm ở xa xa nổ tung, từng luồng ma diễm bắn ra bốn phương tám hướng, hơn nữa trong đó có vô số điểm sáng cỡ ngón cái.
Những điểm sáng này tách ra từ trong ma diễm, lập tức biến đổi phương hướng hội tụ lại một chỗ, những tia sáng lóe lên rồi lại lần nữa biến ảo thành một bóng trắng lờ mờ.
Hắc ma diễm mà nữ tử tóc tím phóng ra dường như hoàn toàn không thể làm tổn thương ma linh này!
"Điều này sao có thể!"
Khuôn mặt xinh đẹp của nữ tử biến đổi, không nhịn được hít một ngụm lương khí, lúc này mới biết ngân diễm mà vừa rồi Hàn Lập phóng ra dường như còn có huyền cơ khác trong đó.
Nhưng vào lúc này, bóng trắng do ma linh biến thành lại lặng lẽ hóa thành một luồng sáng lao về phía nữ tử, chỉ thoáng chốc đã đến một nơi cách nữ tử tóc tím mấy trượng.
Trong lòng cả kinh nhưng động tác của nữ tử áo tím không hoảng hốt chút nào, trường kích trong tay run lên, hóa thành vô số hắc mang đâm về phía luồng sáng, đồng thời tay kia thì kết quyết rồi giương về phía trước.
Một tiếng nổ vang lên!
Một luồng lục quang từ lòng bàn tay bay ra, sau khi lóe lên liền đón gió mà phình ra, hóa thành một cái lợi nhận kích thước như xa luân, hình dáng phảng phất như hình trăng lưỡi liềm.
Thế nhưng bóng trắng đang lao đến không hề có ý né tránh, cuối cùng vừa vặn đâm thẳng lên trên hắc mang cùng lục quang.
"Rắc", âm thanh rạn nứt vang lên!