Nói xong câu này, nữ tử tóc tím đánh một pháp quyết thúc giục ngọc bội trong tay, lập tức những sợi tơ máu kia như sống lại, uốn lượn du động mãi ở bên ngoài ngọc bội.
"Tốt lắm, Ngũ muội dùng bí thuật này xác định vị trí đầu ma thú kia thì chúng ta không sợ bị tập kích nữa. Thế này có thể đại chiếm tiên thủ rồi." Đại hán tóc vàng nghe vậy vui vẻ trả lời.
Tiếp đó hắn nghiêng người nhường cho vị "Ngũ muội" đi lên phía trước.
Đoàn người đi vài bước ở trong hang động là đã tiến vào thông đạo được hình thành do bị khai thác khoáng mạch.
Hai bên thông đạo lỗ chỗ từng hố nhỏ, Hỏa Vân Thạch xung quanh đây hiển nhiên đã bị khai thác cạn kiệt. Nhưng cho dù như thế nhiệt độ ở đây vẫn rất nóng, cao hơn vài lần so với lúc mới tiến vào lòng đất.
Nếu không phải mỏ này nằm sâu trong huyễn khiếu sa mạc đám người liên can đã thi triển độn thổ thuật trực tiếp tiềm nhập xuống dưới đất đuổi đầu ma thú kia đi. Hiện giờ, bọn hắn cứ dọc theo thông đạo sẵn có mà đi.
Quặng mỏ khoáng mạch này nhiều ngóc ngách chằng chịt không khác gì một mạng nhện, cứ đi được một đoạn lại gặp các nhánh rẽ.
Những thông đạo nhánh này dài thì chừng vài dặm, ngắn thì vài chục trượng mà thôi, Hỏa Vân Thạch trong đó đã bị khai thác không còn, may ra ở một vài chỗ bí mật là còn lưu lại một chút xíu thôi.
Nhưng khi bọn hắn liên tiếp xuyên qua hơn mười cái thông đạo quặng mỏ đến một chỗ giao nhau của bốn năm cái thông đạo thì hai mắt Hàn Lập đột nhiên nhíu lại.
Trong mấy cái thông đạo này đều có nhiều điểm xích quang chớp động không ngừng, trên bốn vách tường đều cso những tinh thể đỏ đậm to cỡ nắm tay.
Nhưng chỗ Hàn Lập kỳ vọng không phải là những tài liệu trân quý này mà là nửa cái hài cốt không đầu đang tựa vách hang ở một lối vào thông đạo.
Đầu của hài cốt đầu không cánh mà bay, thân mình tuy rằng đầy đủ nhưng da thịt đã khô héo quắt queo, dường như huyết nhục đã biến đi đâu mất hiện giờ chỉ còn lại như một bao da bọc thân thể.
Nữ tử tóc tím cùng đại hán tóc vàng khi thấy hài cốt này đều đưa mắt liếc nhau một cái, trong mắt lộ ra một tia bất ngờ.
Nhưng ánh mắt nữ tử tóc tím sau khi nhìn kỹ vào một chỗ trên áo quần, sắc mặt đột nhiên trầm xuống, đưa ngọc thủ thon thon hướng hài cốt xuất một trảo.
"Bộp" một tiếng, một mảnh nhỏ y phục bay lên, bị nữ tử cầm trong tay.
Ánh mắt Hàn Lập thoáng nhìn qua, hóa ra trên mẩu quần áo có một chữ "Bạch" màu bạc.
"Là đệ tử Bạch gia chúng ta, nhưng tại sao chỉ có một mình gã xấu số này ở đây." Hàng mi của nữ tử tóc tím vừa nhíu vừa nói.