Sau khi bay ước chừng trăm vạn dặm, phía tận cùng nơi chân trời hiện ra một điểm đen. Nhưng khi lại gần một chút thì phát hiện nó là một mảnh sa mạc rộng vô biên do vô số đất cát màu xám hợp lại tạo thành.
Đây chính là Huyễn Khiếu sa mạc tiếng tăm lừng lẫy tại Ma giới!
Hàn Lập tại trong độn quang hai mắt nheo lại, tròng mắt lam mang chớp động hướng phía xa quan sát một chút.
Chỉ thấy sa mạc màu xám không thể nào nhìn ra điểm cuối, ngoại trừ sát biên giới ra có một ít thưa thớt cây bụi thấp bé thì không thấy một ngọn cỏ. Trừ màu sắc bên ngoài có chút quái dị thì các điểm khác cùng sa mạc bình thường cũng không có gì khác biệt.
Có điều trên bầu trời tại sa mạc này lại âm u một mảnh, trải rộng những đám mây đen vàng nhỏ. So với trên không trung bên ngoài sa mạc tuy rằng chỉ là một đường phân cách nhưng lại giống như là hai cái thế giới.
Lúc cách sa mạc còn hơn mười dặm, đại hán tóc vàng liền dẫn đầu hướng bên dưới hạ xuống, độn quang chợt tắt xuất hiện tại phụ cận trên mặt đất.
Những người khác tự nhiên theo sau hạ xuống.
"Đi thêm về phía trước, độn quang của chúng ta sẽ có thể mất hiệu lực, vậy nên lộ trình sau này chỉ có thể thông qua Bát Túc ma tích mà đi. Trước tiên ta nói cho các vị đạo hữu được rõ, Bát Túc Ma Tích của Bạch gia chẳng qua cũng chỉ có ba mươi con, mỗi một con đều quý hiếm dị thường.Chuyến này một lần lấy ra mười một con đã là cực hạn. Hy vọng mấy vị đạo hữu trên đường đi chăm sóc cho chúng một chút, vạn nhất thật gặp phải nguy hiểm, trước tiên đem bọn chúng thu vào trong Linh Thú hoàn, đừng để bọn chúng bị thương." Đại hán tóc vàng hướng ba người Hàn Lập chợt ôm quyền nói.
"Ha ha, Bạch huynh cứ việc yên tâm. Tầm quan trọng của Bát Túc Ma Tích đối với mấy nhà các ngươi chúng ta làm sao lại không biết, tuyệt đối sẽ không để cho bọn chúng bị tổn thương mảy may. Có điều chuyến đi này còn mang mấy tên tiểu gia hỏa đồng hành là ý gì, thậm chí còn không tiếc cầm ra nhiều hơn mấy con Ma Tích." Tên béo Loan Long Thiên Quân ha ha cười nhẹ lại có một ít kỳ quái hỏi.
"Loan Long đạo hữu có điều không biết, sáu người bọn chúng tu luyện có một bộ trận pháp liên thủ, dưới sự hợp lực cũng miễn cưỡng sánh ngang cùng một tên sơ kỳ Ma Tôn. Mang theo bọn chúng cũng có chút tác dụng." Tóc tím nữ tử mỉm cười giải thích một tiếng.
"Thì ra là thế, như thế tại hạ có chút lỡ lời." Mớ thịt béo trên mặt Loan Long Thiên Quân thoáng rung động gật gật đầu.
Hai mắt phía trên mặt nạ của Hàn Kỳ Tử quang mang chợt lóe, tuy rằng một mực không nói cái gì, hiển nhiên cũng không có ý kiến gì.
Về phần Hàn Lập, cũng chỉ nhếch miệng khe khẽ mỉm cười mà thôi, nhưng trong lòng không khỏi suy nhĩ xem trên đường có nên cướp mấy con Ma Tích này tới tay hay không.
Có điều ý nghĩ này chỉ là chợt lóe liền bị hắn bỏ qua.
Tuy rằng hắn có đối với thần thông của chính mình chút tự tin, nhưng muốn cùng lúc đối mặt với bốn tên Ma Tộc tôn giả không biết sâu cạn thế nào vẫn có chút quá mạo hiểm. Dù sao nếu đánh bại mấy người bọn họ thì quá dễ dàng nhưng nếu muốn đánh chết không còn người nào thì tuyệt không thể nào. Hơn thế nữa cho dù hắn có thể làm được việc này thì số lượng Ma Tích này vẫn không đủ để đoàn người bọn hắn sử dụng, ngược lại sẽ làm kinh động mấy đại gia tộc ở Huyễn Dạ Thành, rất dễ đưa tới những cường địch khác, thậm chí đại địch cấp bậc Thánh Tổ.