"Bốn tên Ma tôn đối phó với một con ma thú mà không hề nắm chắc mười phần! Con thú này có lai lịch như thế nào, có thần thông gì?" Hàn Lập trầm ngâm một lát rồi trịnh trọng hỏi.
"Nói đến thật xấu hổ. Lúc trước thiếp thân từng giao đấu với quái vật này một lần, nhưng cũng chưa hề được nhìn rõ pháp thể của đối phương. Nó trước sau bị một luồng lục diễm bao vây vào bên trong, chỉ có thể nhìn thấy hình dạng đại khái mà thôi, chỉ có thể nói đó là một con quái vật giống tê giác nhưng chẳng phải tê giác, giống trâu nhưng cũng chẳng phải là trâu. Về phần thân thông, con thú này có hỏa thần thông, uy lực lớn đến mức có thể phá không dung hư (đốt tan hư không). Khi đó thiếp thân không kịp đề phòng, thiếu chút nữa bị ma diễm bao vây thiêu sống ngay tại trận." Nữ tử tóc tím khẽ cắn môi, cung kính trả lời.
"Hỏa thần thông? Nếu vậy có chút phiền phức! Nếu có thể tu luyện thần thông hỏa diễm đến mức cực hạn, lực tàn phá có thể bỏ xa thần thông của những thuộc tính khác. Chẳng trách đạo hữu lại chịu thiệt thòi như vậy!" Hàn Lập chớp mắt rồi thì thào nói.
"Hàn huynh không cần phải dát vàng lên mặt thiếp thân. Cho dù con thú này không tu luyện thần thông ma diễm, chỉ luận pháp lực hùng hậu thì ta cũng đã không thể so sánh được. Phỏng chừng đã đạt tới giai đoạn Ma tôn hậu kỳ đại thành, cho nên Bạch gia chỉ có thể tập hợp sức lực của mọi người mới dám xua đuổi con thú này một lần nữa." Nữ tử tóc tím cười khổ một tiếng rồi trả lời.
"Ma thú cấp bậc Ma tôn hậu kỳ! Thảo nào đạo hữu lại cẩn thận như vậy. Đối với hành động lần này, không biết Phúc Thiên tiên tử có mấy phần nắm chắc? Chống lại một con ma thú cường đại không rõ sâu con cũng không phải là chuyện đùa, không chừng còn có nguy cơ trọng thương hoặc vẫn lạc." Vẻ mặt Hàn Lập âm tình bất định hỏi.
"Muốn diệt sát một con ma thú như vậy, đương nhiên đó là việc gần như không thể. Nhưng chỉ đánh trọng thương để đuổi đi, nếu có bốn người ra tay hẳn là nắm chắc sáu bảy thành. Nhưng nếu đạo hữu cũng đồng ý, thiếp thân cảm thấy nắm chắc chừng chín thành." Nữ tử tóc tìm không chút do dự trả lời.
"Hắc hắc, xem ra tiên tử vô cùng tự tin!" Hàn Lập không tỏ rõ ý kiến, nhẹ nhàng nói một câu vu vơ.
"Đó là bởi vì Bạch gia có mời đến hai người bạn thâm gia, trừ bỏ việc pháp lực không hề dưới ta, hơn nữa một người thì tu luyện băng hàn chi lực, người thì sở hữu bảo vật chí âm chí hàn, bằng không thì thiếp thân nào dám huênh hoang trước mặt đạo hữu chứ. Nếu lần hành động này không có hiệu quả, Bạch gia cũng chỉ có thể nhịn đau mà từ bỏ mạch khoáng này." Nữ tử tóc tím thấy bộ dạng Hàn Lập dường như có phần không tin, vội vàng giải thích vài câu.
"Có đạo hữu có thể khắc chế ma diễm của con thú này cùng đi, cơ hội thành công quả thật tăng lên hai phần. Xem ra Phúc Thiên đạo hữu đã tính toán từ trước. Chỉ là Hàn mỗ còn có một chuyện hy vọng tiên tử giải thích." Hàn Lập khẽ giật mình nhưng trong lòng bỗng nảy ra điều gì đó, chợt hỏi.