"Hiện tại ngươi đang ở Luân Hồi kỳ, tu vi chân chính cũng không phải là Kết Đan kỳ thì phải!" Hai mắt Hàn Lập nhíu lại, câu nói của hắn khiến trong lòng đối phương trầm xuống.
"Thì ra tiền bối đã nhận ra! Vẫn bối rõ là hồ đồ, nếu tiền bối đã biết Tố Nữ Luân Hồi công, biết hiện tại vãn bối đang ở giai đoạn Luân Hồi, quả thật không có gì ngạc nhiên!" Sắc mặt Chu Quả Nhi trở nên hơi khó coi, khẽ trả lời.
"Tu vi trước kia của ngươi ở cảnh giới nào? Nguyên Anh, hay là Hóa Thần?" Hàn Lập hỏi thẳng.
"Vãn bối đã tu luyện đến cảnh giới Nguyên Anh, nếu không phải bản thân đang ở giai đoạn Luân Hồi, cũng sẽ không bị người khác ám toán, càng không bị bắt làm tù binh." Chu Quả Nhi khẽ cắn đôi môi đỏ mọng rồi chậm rãi trả lời.
"Nhìn thì tuổi tác thật sự của ngươi cũng không quá lớn, vậy mà đã có thể tu luyện Tố Nữ Luân Hồi công đến cảnh giới như vậy, ngoại trừ thiên tư hơn người, xem ra cũng cần phải có một người vô cùng tinh thông Tố Nữ công để chỉ điểm mới đúng. Nếu mẫu thân của ngươi cũng tu luyện công pháp này, cảnh giới chắc hẳn cũng không thấp nhỉ." Ánh mắt Hàn Lập lóe lên, tiếp tục hỏi.
"Nếu tiền bối muốn hỏi về những việc riêng của vãn bối, đương nhiên vãn bối sẽ không dám dấu diếm gì, nhưng nếu hỏi đến gia mẫu, vãn bối chỉ có thể từ chối trả lời." Nhận thấy dường như Hàn Lập rất có hứng thú với mẫu thân, dù sắc mặt trở nên khó coi nhưng vẫn cắn răng trả lời.
"Ngươi quả là một người con hiếu thảo, điều này thật sự hiếm thấy. Chỉ có điều ngươi cho rằng mình không nói, ta sẽ không có biện pháp để tìm hiểu sao?" Hàn Lập cười nhạt, nói một câu rất thâm ý.
"Nếu tiền bối muốn dùng Sưu Hồn thuật, vãn bối thà lập tức tự bạo Nguyên Anh mà chết, cũng tuyệt đối không để tiền bối đạt được!" Thiếu nữ hoàng sam vừa nghe được câu nói của Hàn Lập, lập tức liên tưởng đến điều gì đó, khuôn mặt thoáng chốc trở nên tái nhợt, cùng lúc đó, chân lực trong cơ thể điên cuồng lưu chuyển, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể bạo phát.
Nhưng đúng lúc này, Hàn Lập lại nhẹ nhàng cười nói:
"Ở trước mặt ta, cho dù nha đầu nhà ngươi muốn tự bạo, cũng phải được ta đáp ứng mới được!"
Vừa dứt lời, một cái tay áo của hắn đột nhiên phất nhẹ về phía thiếu nữ.
Ngay tức khắc, một luồng sáng màu xám cuồn cuộn xuất hiện, bao phủ toàn thân của thiếu nữ.
Chu Quả Nhi chỉ cảm thấy thân thể tê rần, tứ chi nhất thời không thể nhúc nhích, cùng lúc đó, pháp lực trong cơ thể đột nhiên ngưng lại, không cách gì điều động chút nào, pháp lực vốn đang điên cuồn tập trung ở đan điền không ngờ lại như tuyết giữa mùa xuân, thoáng chốc đã tiêu tan tản mất.
Giờ phút này, cho dù nàng muốn tự bạo Nguyên Anh như đã nói, căn bản là việc si tâm vọng tưởng.
"Ngươi đã làm gì với ta?" Chu Quả Nhi vừa sợ vừa giận, hét lên hoảng hốt.
"Không có gì, chẳng qua là muốn ngươi thành thật trả lời câu hỏi của ta mà thôi. Bây giờ hãy nhìn vào mắt của ta." Giọng điệu Hàn Lập nhẹ nhàng như không có việc gì lớn.