Tấm bảng hiệu đề ba chữ rõ ràng: "Vạn nô tháp"
Hàn Lập lần đầu tiên nhìn thấy loại cửa hiệu này, hơi trầm ngâm, rồi trên mặt lộ ra vẻ hứng thú hướng đại môn cự tháp đi đến..
Vừa tiến vào cửa cự tháp, ập vào mắt hắn là một điện phủ tráng lệ. Hai bên có hơn mười thiếu nữ Ma tộc mặc cung trang màu bạc mỉm cười đón chào.
Mà ở trung tâm điện phủ có một cái bàn trong suốt bên trên đặt rất nhiều mỹ ngọc.
Một gã trung niên nam tử mặc trường bào màu đen đang cùng mấy người thị nữ tiếp chuyện ba khách nhân Ma tộc, nói cười rất vui vẻ.
Hàn Lập còn chưa kịp nhìn kỹ, người trung niên nam tử kia ánh mắt đảo qua Hàn Lập một cái, lập tức rùng mình xin lỗi khách nhân trước mặt một tiếng, rồi đi thẳng đến chỗ Hàn Lập.
"Bái kiến tiền bối, vãn bối có thể giúp được gì cho tiền bối không?" Trung niên nam tử đến bên cạnh liền cúi đầu cung kính hỏi.
Vị chưởng quầy này là một nam tử Ma tộc chỉ có tu vi Hoá Thần, vừa mới cảm ứng được khí tức Luyện Hư cường đại của Hàn Lập nên không dám chậm trễ tiếp đón.
"Vạn nô tháp này là buôn bán cái gì vậy, loại cửa hàng như thế này ở thành trì khác ta cũng chưa từng thấy qua!"Hàn Lập nhìn trung niên nam tử phía trước liếc mắt một cái, thản nhiên nói một câu.
"Tiền bối chắc là lần đầu tiên tới Huyễn Dạ thành rồi. Vạn nô tháp này đích xác rất ít xuất hiện ở thành trì bình thường, bản tháp chuyên môn buôn bán nô lệ cùng một ít ma thú." Trung niên nam tử trả lời.
"Nô lệ, ma thú?" Hàn Lập nghe vậy, thần sắc hơi động.
"Không sai. Mấy vị khách nhân kia chính là đến mua vài nô lệ. Tiền bối nếu cảm thấy hứng thú, có thể chọn lấy mấy nô lệ vừa mắt ở đây mang đi. Về phần ma thú, bản tháp chỉ có một chút loại bình thường, e rằng tiền bối quá nửa là sẽ không để ý." Trung niên nam tử tươi cười nói.
"Hàn mỗ nếu đến vậy cứ đi xem một lượt trước đã." Hàn Lập hai mắt nhíu lại cân nhắc một lát, liền chậm rãi đi tới.
"Vậy được, để vãn bối dẫn tiền bối đi xem." Trung niên nam tử lập tức ngoắc tay với mấy thị nữ đang tiếp chuyện ba gã Ma tộc, lập tức liền hiểu ý dẫn ba gã Ma tộc kia đi cùng, sau đó mới cung kính mời Hàn Lập đi tới một Truyền Tống trận đơn giản ở góc điện phủ.
Ba gã khách nhân kia có hai nam một nữ chừng hơn hai mươi tuổi, nam thì anh tuấn nữ lại thướt tha tú lệ, nhưng chẳng qua chỉ có tu vi Nguyên Anh kỳ nhìn về phía Hàn Lập ánh mắt có chút tò mò đánh giá, vậy mà lại không lộ ra chút nào sợ hãi.
Hàn Lập gặp tình hình này, thản nhiên quét mắt nhìn bọn họ một cái liền thấy ở một góc tay áo mấy người này thêu một chữ "Trữ" màu bạc.
"Chẳng lẽ là người Trữ gia!" Hắn thầm nghĩ ngợi nhưng trên mặt không lộ ra chút khác lạ nào.