Hắc phong chuyển động như chớp giật, lập tức cuốn thẳng đến sát bên bầy dơi đỏ thẫm kia.
Một âm thanh quái dị sắc nhọn từ trong đàn dơi truyền ra, gần phân nửa dơi ma trong đó bỗng nhiên quay đầu, há miệng phun ra lục diễm đánh tới Hàn Lập.
Ngọn lửa xanh biếc còn chưa tới Hàn Lập, thì mùi hôi thối đến phát ói đã áp tới mặt, xông vào mũi.
Hàn Lập cười dài, giũ hai tay áo căng phồng, đồng loạt phất tới. Lập tức, hai cỗ cuồng phong xanh mờ cuồn cuộn tuôn ra, mạnh mẽ chặn đứng lục diễm lại.
Cùng lúc, Hàn Lập cũng bước tới một bước. "Sưu". Thân hình hắn liền tan biến. Ngay sau đó, ở ngoài mười trượng, bóng người thấp thoáng, Hàn Lập chợt lóe, quỷ dị hiện ra bên cạnh một con ma bức đỏ thẫm. Hai tay hắn nhẹ nhàng vũ động, hơn trăm đạo trảo ảnh lóng lánh vút ra, vèo vèo xé gió chụp xuống. Con dơi ma còn chưa kịp kêu một tiếng, đã ngay tại chỗ hóa thành một mảng huyết vũ rớt xuống.
Ở gần đó, mấy con ma bức khác kinh hoàng, vội vàng quay đầu lại, chuyển hướng công kích. Nhưng cũng đã muộn. Hàn Lập nhích động đầu vai, hắc sắc chớp tắt, thân ảnh lại biến mất, rồi hiện ra bên cạnh một con dơi ma khác. Đồng dạng, trảo quang vang dậy, thân hình con vật này lại bị xé rách thành vô số mảnh nhỏ.
Sau đó, Hàn Lập thoạt ẩn thoạt hiện, chớp lóe ở giữa đàn dơi. Mỗi lần hiện ra là mỗi lần trảm sát một đầu ma vật. Với thân pháp quỷ dị như vậy của Hàn Lập, bầy dơi cho dù phun lục diễm ngập trời, hơn phân nửa cũng chỉ đánh vào khoảng không. Ngẫu nhiên có một hai đạo đánh trúng lại bị một chiếc ma giáp màu đen ngăn lại dễ dàng, cũng chỉ khiến Hàn Lập hơi hoãn chút mà thôi, rồi tiếp tục ở giữa bầy dơi tàn sát không ngừng. Chỉ trong mấy cái hô hấp, đã có hơn mười con dơi ma chết trong tay Hàn Lập.
Thấy sự việc như vậy, bọn Ma tộc, dù đang khổ sở ngăn chống biển lửa lục sắc, cũng không khỏi bàng hoàng, há mồm ngó trân trối. Thiếu phụ xinh đẹp Luyện Hư kỳ nhìn Hàn Lập, trên mặt càng lộ vẻ kinh sợ. Người khác không biết, chứ bọn họ đã giao thủ cùng đàn dơi hơn nửa ngày, hiển nhiên biết rõ. Mấy con dơi kia da dày kiên cố như sắt đá, ngay như ma khí thông thường có đánh trúng cũng không thể thương tổn được, chỉ có mấy món ma khí đỉnh giai mới gây ra một ít tổn hại. Nếu không phải bởi như thế, bọn họ cũng đã không bị vây hãm ở đây lâu như vậy.
Trong khi bọn họ thúc thủ, vô sách đối phó với bầy dơi ma, thì Hàn Lập chỉ cậy vào hai tay ma trảo đã dễ dàng chém nát bọn dơi. Bảo sao bọn họ không chấn kinh!
"Thân thể người này không ngờ lại cường đại đến như vậy! Không biết là tu luyện thứ ma công gì? Chẳng lẻ là một trong mấy thứ thượng cổ ma công từng đồn đãi kia?" Thiếu phụ hoảng sợ thầm nghĩ.