Lão giả chỉ kịp kêu thảm vài tiếng, thân thể liền bị Phệ Kim trùng cắn nuốt sạch sẽ, còn lại một đoàn huyết quang bao bọc Nguyên Anh, miệng phun máu thúc dục lệnh bài tám mặt màu đen đau khổ chống đỡ.
Mà đây vẫn là do Hàn Lập lệnh cho Phệ Kim trùng lưu thủ, chưa toàn lực thôn phệ.
Nguyên Anh lão giả lúc này sợ đến vỡ mật, luôn miệng cầu xin Hàn Lập.
Nhưng Hàn Lập không chút nào để ý, chỉ thản nhiên phất tay một cái.
"Vèo" một tiếng, một vòng tay màu đỏ như máu bay thẳng tới chỗ hắn, rồi nhẹ nhàng nắm trong lòng bàn tay.
Chính là vòng tay trữ vật của lão giả còn lại sau khi bị trùng vân thôn phệ sạch sẽ thân thể.
Hàn Lập dùng thần niệm quét qua một lượt, khẽ cau mày.
Bên trong tuy rằng có một ít bảo vật, nhưng cái hắn muốn là ba khối thánh chuyên thì lại không thấy tung tích.
"Đạo hữu, ngươi nếu thả ta, ta nguyện ý chắp tay dâng thánh chuyên lên cho đạo hữu." Nguyên Anh Huyết Nha thành chủ thấy tình hình như vậy, lập tức nắm lấy sợi rơm cứu mạng gào lên thảm thương.
"Ba khối thánh chuyên không cần ngươi giao ra, Hàn mỗ tự tìm là được." Hàn Lập hướng ánh mắt nhìn lướt qua chỗ Nguyên Anh, trong mắt đột nhiên bộc phát lam quang cười lạnh nói.
Lời vừa dứt, Phệ Kim trùng vốn đang bất động lập tức tiếng vù vù nổi lên, không chút bảo lưu thực lực toàn bộ hướng tới Nguyên Anh lão giả mà tấn công.
Lệnh bài tám mặt màu đen kia, mặc dù thần diệu nhưng làm sao có thể chống đỡ Phệ Kim trùng thành thục không gì không thể thôn phệ, chỉ trong khoảnh khắc đã biến mất không còn.
Nguyên Anh lão giả kêu thảm một tiếng, bị kim trùng cắn nuốt không còn gì, sau khi trùng vân laui lại sau một chút, bất chợt hiện ra ba khối thánh chuyên óng ánh lớn khoảng vài tấc.
"Quả nhiên đem vật này giấu trong Nguyên Anh, nếu không phải ta dùng linh mục tra xét một chút thì thật là đã bị hắn giấu trời qua biển mất rồi." Hàn Lập nhìn thấy tinh chuyên xuất hiện, thần niệm quét qua một lượt, trên mặt lộ ra vẻ tươi cười thì thào mấy câu.
Tay áo hắn lại rung lên, bắn ra một dải sáng xanh đem ba khối tinh chuyên thu hồi lại.
Bốn khối thánh chuyên này bên trong chẳng những có thần thông công pháp của một vị thủy tổ ma giới, lại còn có một phần bản đồ dẫn tới bí tàng, nếu hắn đã gặp thì sao có thể bỏ qua được.
Lúc này, sau lưng hắn vang lên từng hồi ầm ầm không dứt, dường như càng lúc ân thanh càng lớn.
Hàn Lập vẻ mặt khẽ trầm xuống, từ từ xoay người nhìn qua.
Chỉ thấy tại nơi xa xa cách đây mấy chục trượng, Dương lão nhị cùng Kim Hồ Ma Tôn nhị ma, đang bị cự đỉnh màu tím trên không trung thả ra cổ văn to như cái đấu, gắt gao vây tại một chỗ.
Cổ văn trong không trung lập loè phất phới, bay ra vô số ký hiệu vàng bạc, đồng thời từng tần ánh sáng màu tím trải ra bốn phương tám hướng.
Chính là kiện Tử Ngôn đỉnh!
Bảo vật này là Hàn Lập thả ra đề phòng để rảnh tay đối phó với Huyết Nha thành chủ lúc trước.