Hàn Lập nhìn chăm chú trong chốc lát, chợt đuôi lông mày hắn nhảy dựng lên, phốc một tiếng, bỗng một ngọn ngân sắc hỏa diễm bùng lên trên đầu ngón tay của hắn, ngân sắc hỏa diễm liền bao lấy luồng lục khí nhỏ này.
Nhưng mặc cho ngân diễm cuồn cuộn thiêu đốt như thế nào đi chăng nữa thì lục khí vẫn nằm bất động ở trên đầu ngón tay của hắn mà không hề có chút biến đổi nào, tựa như nó đang tỏ vẻ không hề để tâm tới việc này.
Khuôn mặt Hàn Lập khẽ biến, ngón tay hắn nhoáng lên một cái, ngân sắc hỏa diễm cũng tản đi rồi biến mất, tiếp đó hắn lại khẽ búng ngón tay một cái, luồng lục khí liền biến thành một đạo lục mang bắn ra xa, sau đó lóe một cái đã xuyên thủng qua quang mạc trên vách tường, tựa như không gì mà nó không phá được.
Hàn Lập thấy vậy thì hơi ngẩn người.
Vừa rồi chẳng qua hắn mới chỉ khẽ vẩy đám lục khí vô danh này ra ngoài mà thôi nhưng chỉ hơi dùng một chút pháp lực mà nó đã có uy năng đáng sợ đến vậy.
Đang lúc hắn còn đang hết sức kinh ngạc thì đột nhiên trước người bỗng xuất hiện dao động, một tiếng xé gió lớn vang lên, đạo lục mang kia bỗng quỷ dị xuất hiện trong hư không rồi bắn thẳng về phía Hàn Lập.
Hàn Lập đương nhiên bị giật mình, nhưng động tác của hắn không hề có chút do dự, một bàn tay của hắn bỗng bừng sáng kim quang rồi chộp tới phụ cận bắt lấy lục mang vào trong lòng bàn tay.
Một khắc sau đó, sắc mặt hắn lại trở nên hết sức khó coi bởi khi xòe tay ra thì trong lòng bàn tay của hắn lại hoàn toàn trống rỗng.
Đám lục mang kia hoàn toàn không coi sự mạnh mẽ của nhục thân hắn vào đâu mà chui thẳng vào trong lòng ban tay hắn như không hề gặp phải trở ngại gì.
Thần niệm Hàn Lập khẽ động, hắn lập tức nội thị xem phía trong thân thể một chút.
Kết quả hắn phát hiện luồng lục khí kia đã đàng hoàng lưu lại trong đan điền của hắn mà không hề có dị động nào khác nữa.
Chân mày Hàn Lập cau lại, dẫn pháp lực tập trung vào bàn tay, một cỗ chân nguyên khổng lồ khẽ quần lấy lục khí rồi lại tiếp tục bức nó ra ngoài thân thể một lần nữa.
Lần này, khi lục khí vừa mới rời xa khỏi thân thể chừng vài thước đã thấy nó bắn trở lại y như trước đó.
Chân nguyên chi lực bao vây lấy nó thậm chí không thể ngăn cản được nó một chút nào!
Hàn Lập phát lạnh trong lòng, kim quang phía ngoài cơ thể bừng sáng, linh quang hộ thể trong chớp mắt ngưng tụ thành một tầng quang mạc kim sắc, đồng thời lam mang trong hai mắt bùng lên, hắn chăm chú nhìn không rời mắt về phía lục mang đang bắn về phía hắn kia.
Một tiếng 'phốc' khẽ vang lên, kim quang hộ thể thoáng cái đã bị lục mang vượt qua như không hề tồn tại, một luồng lục khí đã quỷ dị xuất hiện ở trong đan điền của hắn.
Thấy kết quả này, Hàn Lập thật sự có vài phần hoảng sợ.
Khoảng thời gian sau đó, bất kể hắn vận dụng thủ đoạn hay thần thông nào đi chăng nữa cũng không thể tách rời khỏi lục khí chứ chưa nói gì tới tiêu diệt hay luyện hóa nó. Điểm lục khí này cứ như là đã coi thân thể của hắn là chỗ ở của nó, bất kể bị ép ra ngoài thân thể hay là dùng loại cấm chế nào phong ấn nó đi nữa thì trong nháy mắt nó cũng sẽ phá không biến mất mà một lần nữa trở về trong thân thể của hắn cứ như là giòi đã ăn vào xương vậy!
Khi Hàn Lập vận dụng bảo vật như Tử Ngôn Đỉnh mà cũng không tài nào vây khốn luồng lục khí quỷ dị này thì sắc mặt hắn cũng trở nên khó coi! Mặc dù hiện giờ hắn không nhìn ra được sợi lục khí kia có nguy hại gì cho thân thể hắn hay không nhưng sao hắn lại bằng lòng để cho một dị vật như thế sờ sờ tồn tại trong cơ thể của hắn được.