Hàn Lập nhìn cảnh tượng quỷ dị phía trước, sâu trong mắt chợt lóe mâu quang, nhìn kỹ về phía hai đạo nhân ảnh đang bị mười mấy ngân sắc ma thú bao vây.
Một gã đại hán Ma tộc phảng phất như tháp sắt, cùng với một lão giả Ma tộc hai má khắc lam sắc ma văn.
Cả hai đều có tu vi Luyện Hư Hậu Kì!
Giờ phút này cả người đại hán Ma tộc quay cuồng ma khí, hai tay huy động một cây cự côn màu đen, ẩn ước có tiếng sấm nổ mạnh.
Cự côn vung lên, từng đạo hắc khí từ đó cuồn cuộn tuôn ra, đem hơn phân nửa ngân thú chắn bên ngoài.
Mà lão giả Ma tộc kia thì có đôi mắt xanh hình tam giác, lấy ra một cái bát tròn màu đen, từ đó không ngừng tuôn ra vô số hư ảnh quai điểu to lớn.
Những hư ảnh này vừa lao tới gần ngân thú, lập tức hóa thành từng đoàn hôi quang nổ tung, mạnh mẽ bức lui ngân thú về phía sau.
Bất quá, vô luận hắc khí do cự côn biến thành, hay hư ảnh quái điểu tự bạo thì cũng chỉ có thể miễn cưỡng ngăn cản ngân sắc ma thú, không thể tạo thành thương tổn quá lớn cho chúng.
Những ma thú này cả người cứng không dưới pháp bảo bình thường, sau khi bị đánh lui, vẫn không thèm để ý, lần nữa phóng lên.
Cứ như thế, chờ khi pháp lực trong cơ thể hai gã Ma tộc này hao hết, hiển nhiên cũng chính là lúc hai gã này phải chết.
Thi thể ma thú đầu mọc quái sừng năm màu ở bên cạnh, từ khí tức cường đại lưu lại thì xem ra hẳn là Thú Vương mà hắn đang tìm kiếm.
Không ngờ đã bị giết chết! Chẳng lẽ là do hai gã Ma tộc này làm sao? Hai kẻ này ngay cả khi pháp lực không tệ, nhưng sao có thể làm được việc này?
Hàn Lập ngay cả khi tâm tư linh mẫn, nhưng thấy cảnh này vẫn có chút nghi hoặc.
Bất quá Thú Vương đã chết, nhưng đám ma thú này vẫn không hoàn toàn tan rã, đây là điều nằm ngoài dự đoán.
Tâm niệm Hàn Lập chuyển động, không khỏi tự định giá suy nghĩ xem tiếp theo nên tìm thế nào.
Những lục sắc ma thú phía trước dường như biết Hàn Lập không dẽ trêu vào, chỉ che chắn phía đối diện, không giống như ma thú bình thường không sợ chết lao vào.
Chúng và Hàn Lập trong lúc này tạm thời duy trì cục diện giằng co.
Ngay khi Hàn Lập còn đang có chút do dự, đại hán Ma tộc bị vây công ở phía xa, đột nhiên lớn tiếng nói với đồng bạn:
"Ô lão, không thể giằng co được nữa, Khu Thú Hương gần hết tác dụng rồi, phải lập tức rời khỏi đây. Ta liều mạng tổn thất nguyên khí cuốn lấy đám súc sinh này, ngươi mau làm pháp truyền tống chúng ta đi."
Vừa dứt lời, đại hán Ma tộc lập tức gầm lên giận dữ, khí tức phút chốc trở nên vô cùng cuồng bạo, mật độ côn ảnh trong tay so với lúc trước dày đặc gấp mấy lần, đánh về phía lão giả Ma tộc, đem ngân thú bức ra phía ngoài.