Chỉ một lát sau, linh quang bên ngoài ngọc giản thu lại, lần nữa trở lại vẻ bình thường.
Hàn Lập phất tay, ném ngọc giản và một kiện ngọc bội trong suốt cho thiếu nữ vũ y.
Thiếu nữ vũ y bắt lấy hai thứ, sau khi dùng thần niệm quét sơ qua, liền mừng rỡ cảm ơn Hàn Lập.
Tính theo thời gian thì dường như tiên tử và ta đến sớm hơn ước định vài ngày. Nhân lúc còn sớm, không bằng hai người chúng ta tìm một nơi trao đổi một số tâm đắc tu luyện, thế nào? Mặc dù Hàn mỗ may mắn tiến giai đến Hợp Thể hậu kỳ, nhưng bởi vì ở cảnh giới trung kỳ không được lâu, có rất nhiều chuyện còn muốn thỉnh giáo Diệp đạo hữu. Hàn Lập cười nói.
Hàn huynh quá khiêm tốn rồi. Bất quá có thể cùng đạo hữu trao đổi một phen là chuyện thiếp thân cầu còn không được. Hơn nữa, một số chi tiết có liên quan đến hành trình đi Ma Giới, ta cũng muốn thương lượng cẩn thận với đạo hữu. Thiếp có mở một tòa thạch động ở sơn cốc bên kia, chúng ta tới đó trao đổi đi! Thiếu nữ vũ y nghe Hàn Lập nói vậy, lộ ra vẻ cảm thấy hứng thú.
Hàn Lập cũng không có ý kiến gì, liền đáp ứng.
Vì vậy hai người cùng độn quang, hóa thành hai đạo hào quang bắn thẳng đến một sơn cốc khác.
Trên trời cao cách sơn cốc mười mấy dặm, một đóa mây trắng đang lơ lửng trong hư không.
Sâu bên trong mây mù có hai đạo nhân ảnh ẩn thân, trong đó một người thân hình yểu điệu, được bao phủ trong một tầng sương mù màu hồng, trên tay cầm một kiện Pháp Khí chớp động huyết quang, miêng lẩm bẩm.
Huyết quang trên bề mặt kiện Pháp Khí nọ không ngừng co giãn, từ đó thỉnh thoảng trôi ra vài phù văn nhỏ bằng ngón cái, có vẻ vô cùng quỷ dị.
Đột nhiên kiện Pháp Khí này thoáng chốc liền trở nên chói mắt, linh mang cấp tốc lưu chuyển, phát ra tiếng trầm muộn vỡ vụn.
Sắc mặt người cầm Pháp Khí trở nên ngưng trọng, sau khi phất tay ra phía trước một cái, mảnh vỡ của Pháp Khí liền chợt lóe lên rồi biến mất.
Có chút cổ quái, thuật bói toán của ta không ngờ lại mất linh trên người kẻ này, thật bất ngờ lại không thu được chút tin tức nào.
Thân ảnh thướt tha sau khi thở dài một hơi, thì thào nói.
Chủ nhân, chẳng lẽ trên người hắn có linh dược người muốn tìm, cho nên mới che giấu thần thông bói toán của người, hay là mới vừa rồi đại nhân không thi triển toàn lực. Một thân ảnh cao lớn mặc chiến giáp màu đen giật mình hỏi.
Mặc dù linh dược ta muốn tìm là thứ nghịch thiên, nhưng không có khả năng dùng thần thông để tự che giấu, nếu không thế ta cũng không đi xa như thế này để tìm. Nếu trên người hắn thật sự có linh dược, thì gần nhau như thế, cho dù không cần bói toán trong lòng vẫn có thể mơ hồ cảm ứng được. Về phần làm phép vừa rồi, bởi vì sự cố bói toán lần trước, lần này chỉ có thể dùng một chút thần thông bên ngoài mà thôi, nhưng cũng không đến mức ngay cả một tin tức cũng không có được. Thân ảnh thướt tha trầm ngâm một chút, mới lắc đầu nói.