"Nhưng mà Thanh Long sẽ ly khai Thiên Uyên thành thật sao? Cho dù hắn nguyện ý Trưởng lão hội cũng sẽ không cam tâm mà để hắn rời đi được. Dù sao, một tu sĩ Hợp Thể trung kỳ đối với Thiên Uyên thành cũng là một đại chiến lực."
Băng Phượng có chút lo lắng hỏi.
"Đại chiến lực? Tên gia hoả đó ngay cả ba kích của ta cũng không tiếp được, ngươi nghĩ rằng Trưởng lão hội sẽ thật sự coi trọng sao? Huống hồ, như ta đã nói trước đây, nếu là lúc bình thường Trưởng lão hội cũng sẽ tự thân duy trì tôn nghiêm, sẽ có lẽ hướng ta tạo áp lực ngăn cản việc này nhưng mà bây giờ đại quân Ma tộc đã vây hãm thành rồi, ta cùng Thanh Long đối với Thiên Uyên thành bên nào nặng, bên nào nhẹ chẳng lẽ những lão gia hoả kia không rõ ràng sao! Phỏng chừng, hơn phân nữa sẽ vài lần phái người khuyên bảo là thôi."
Hàn Lập thản nhiên cười, lơ đễnh nói.
"Hàn đạo hữu nói không giả, trong tình hình nghiêm trọng thế này, Trưởng lão hội đích xác sẽ không đắc tội với Hàn huynh. Nhưng mà Thanh Long thượng nhân từ này về sau sẽ cực kỳ oán hận đối với đạo hữu. Hàn huynh về sau phải cẩn thận hơn. Bản thân Hàn huynh chắc hẳn sẽ không e ngại người này nhưng e là phải dặn dò môn hạ đệ tử một chút."
Băng Phượng suy nghĩ một lát liền thản nhiên cười, có chút nhắc nhở nói.
"Không cần phiền phức như thế. Đối với ta, Thanh Long về sau sẽ không có bất cứ phiền phức gì."
Hàn Lập nghe xong lời này, trên mặt lại lộ ra một tia cười kỳ quái, một lúc lâu sau mới nói một câu.
"Cái gì, Hàn huynh chẳng lẽ định..."
Băng Phượng thông minh như thế tự nhiên nghe một cái liền hiểu ra ý tứ trong lời nói của Hàn Lập, cả kinh nói.
"Lòng dạ hắn hẹp hòi như vậy, nếu đã kết cừu tự nhiên không thể lưu người này lại được. Trên thế gian này có lý nào lại ngàn ngày, ngàn ngày phòng cướp?"
Hàn Lập nhẹ thổ ra một hơi, thanh âm có chút lạnh lẽo, nói.
"Hàn huynh tuy có thi triển ra thủ đoạn sét đánh nhưng việc này sợ rằng không dễ làm. Tối thiểu ở trong thành Trưởng lão hội sẽ tuyệt không cho phép Hàn huynh làm như thế. Huống hồ, cho dù là đạo hữu có âm thầm tiến hành thành công đi chăng nữa thì Trưởng lão hội chắc chắn sẽ hoài nghi."
Băng Phượng có chút chần chờ, nói.
"Ta sẽ không động thủ trong thành, cũng sẽ không tự thân đứng ra, tự nhiên sẽ có người khác làm thay."
Hàn Lập nghe vậy lại cười khẽ một tiếng, nói.
"Hàn huynh còn người khác giúp đỡ? Nhưng ngàn vạn lần không thể sơ sót. Thanh Long kia mặc dù ở trước mặt đạo hữu không chịu nổi một kích nhưng dù sao cũng là tu sĩ cấp Hợp Thể trung kỳ, những người khác sợ rằng rất khó đánh chết hắn."
Trên mặt Băng Phượng lộ ra vẻ ngoài ý muốn nhưng lại vội vàng cẩn thận nói.
"Phương đạo hữu yên tâm, nếu ta đã có quyết tâm này tự nhiên đã trừu tính vạn vô nhất thất..."
Hàn Lập vừa nói vừa vung tay áo lên, một đoàn hoàng quang theo đó mà bay ra, sau khi xoay tròn một cái liền hoá thành một nữ đồng tầm ba bốn tuổi.