"Ích Tà Thần Lôi! Bổn tọa tu luyện cũng không phải tà thuật ma công gì, lấy nó đối phó ta liệu có thể có bao nhiêu uy lực!"
Thanh Long thượng nhân thấy tình hình này, lầm bầm một tiếng, bàn tay giơ lên, ngọc thư trong tay kêu lảnh lót một tiếng rồi ngay sau đó hóa thành một vầng sáng năm màu chắn trước người, hai tay lại lật một lần nữa, hai cây bút lớn một vàng một bạc dài hơn thước bỗng nhiên hiện ra huyền phù trong không trung.
Mặc dù hắn nói có vẻ ung dung như vậy nhưng trên thực tế hắn cũng không dám khinh thường mà lập tức dụng tới bổn mạng pháp bảo của mình.
Hàn Lập nghe thấy đối phương nói như vậy, trên mặt cũng không có biểu hiện gì nhưng hai tay áo lại run lên, tức thì bảy mươi hai thanh kiếm nhỏ màu xanh uốn lượn bay ra, dưới sự thúc giục của kiếm quyết bỗng nhiên kêu vang một tiếng rồi dung hợp thành một thể, rồi huyễn hóa thành một thanh kiếm lớn dài hơn mười trượng, thanh quang dập dờn, linh quang gai mắt vô cùng.
Lúc này hắn lại khoát tay khẽ điểm về phía hai con điện mãng màu vàng kim đang ở xa xa trong không trung.
Sau một tiếng nổ vang ra, hai con điện mãng đột nhiên lắc đầu vẫy đuôi rồi bổ nhào về phía thanh kiếm khổng lồ màu xanh ở trước mặt, chợt lóe một cái đã chui vào đó biến mất không thấy đâu.
Một tiếng sấm rền vang!
Thanh sắc cự kiếm trong nháy mắt cuồng trướng lên gấp mười lần đạt tới hơn trăm trượng, đồng thời phía ngoài thân kiếm hiện lên kim quang lập lòe, đồng thời có vô số điện hồ điên cuồng tuôn ra!
Nhưng Hàn Lập không những không dừng lại mà sau khi nhìn qua thanh kiếm lớn trong không trung một cái lại há miệng phun ra một quả cầu lửa màu bạc. Hỏa cầu này vừa mới rời khỏi miệng lập tức từ phát ra một tiếng hót lảnh lót, tiếp đó chợt lóe một cái lại huyễn hóa thành một đầu ngân điểu. Ngân điểu vừa hiện liền dang rộng hai cánh ra, thân thể phát ra một tiếng "phanh" rồi phóng lớn lên tới hơn một trượng, rồi lại giống như một tên bắn bổ nhào lên thanh kiếm lớn. Một khắc sau đó, bên ngoài thanh cự kiếm toát ra một tầng ngân diễm, sóng lửa rào rạt trong phút chốc đã bao lấy toàn bộ thanh cự kiếm.
Đuôi lông mày Hàn Lập khẽ nhếch lên, trong miệng đột nhiên phun ra một chữ "trảm!".
Vừa dứt lời, thanh cự kiếm dài hơn trăm trượng kia lập tức chém xuống Thanh Long thượng nhân một nhát, một âm thanh thật lớn vang lên!
Thế lao xuống của thanh kiếm khổng lồ không tính là nhanh, nhưng nơi nó đi qua, hư không phát ra từng trận "vù vù" không dứt.
Cự kiếm còn chưa thực sự hạ xuống thì một cỗ khí nóng đã phủ xuống bọc lấy thạch thai phía dưới trước. Không gian phía dưới theo đó trong nháy mắt chuyển thành một màu lửa đỏ cuồng nhiệt, phảng phất như tất cả sắp bị nấu chín đến nơi.
Thanh Long thượng nhân thấy cảnh này sắc mặt đại biến, hai tay khẽ run lên, hai ngọn bút vàng, bạc trong tay tỏa sáng hào quang, vô số cổ văn từ đó chi chít tuôn ra, mỗi một cái đều lấp lánh linh quang huyền diệu vô cùng, sau khi tất cả dung hợp làm một lại biến thành một vầng sáng màu vàng bạc cuộn lên phía trên.
Một tiếng như sấm động giữa trời quang!
Thanh kiếm khổng lồ cùng với vầng sáng màu vàng bạc đâm đầu vào nhau, vầng sáng của hồ quang màu vàng cùng hỏa diễm màu bạc cũng đan vào nhau thành một rồi hóa thành một vầng sáng khổng lồ bao lấy cơ hồ hơn phân nửa thạch thai vào trong.