Nam tử khoảng bốn mươi tuổi, khuôn mặt ngay thẳng uy nghiêm, trong tay cầm một quyển sách trắng, thần sắc thong dong, đúng là Thanh Long thượng nhân lúc đầu cùng Hàn Lập đối kháng đại quân Ma tộc.
"Tiền bối hẳn cũng biết, chỉ dùng sức mạnh mà không phải thiếp thân tự nguyện, thì sẽ không chiếm được thứ ngươi muốn. Huống hồ, tiền bối không cố kỵ ý tứ của các vị tiền bối khác trong thành sao?"
Băng Phượng nhìn chằm chằm Thanh Long thượng nhân, chậm rãi nói.
"Nếu mấy ngày trước ngươi nói lời này thì lão phu có lẽ thật sụ kiêng ky vài phần, nhưng hiện tại lão phu đã tu luyện xong một loại thần thông mới, có thể khiến ngươi cam tâm tình nguyện phối hợp. Về phần những đạo hữu khác ở Thiên Uyên thành thì ngươi không cần trông chờ. Hiện tại ta đã chính thức gia nhập Thiên Uyên thành, trở thành một trong những trưởng lão trong thành. Đem bổn tọa so sánh với một vị tu sĩ đã chết, bọn họ chăng lẽ không cân nhắc nặng nhẹ sao?"
Tới lúc này, Thanh Long thượng nhân không cần phải giả dối, lạnh lùng nói thẳng.
Băng Phượng nghe vậy biến sắc, sau khi khẽ thở dài đột nhiên phất tay về phía trước. Bạch quang chớp động, một cái khe hở màu trắng hiện lên. Thân hình nàng hơi mơ hồ đi, cả người liền như hư ảnh biến mất vào trong.
Băng Phượng hành động nhanh như chớp khiến đám người Tiểu Hồng gần đó không kịp phản ứng.
Chờ khi bọn họ giận dữ muốn ra tay thì cái khe nọ chợt lóe bạch quang, liền quỷ dị thu nhỏ lại. Thanh Long thượng nhân thấy cảnh này thần sắc vẫn như trước, chỉ thấy hắn nhẹ nhàng phất ngọc thư trong tay về hư không phía trước.
Ngân quang chợt lóe, một cổ văn màu bạc từ trong ngọc thư bắn ra, cũng chợt hóa to bằng đầu người, chợt lóe liền đánh vào chỗ khe hở không gian đang dần biến mất kia.
"Ầm!" một tiếng, hư không bên kia sau khi bị ngân văn nổ tung ra, phảng phất như mặt hồ gợn sóng mà vặn vẹo một trận, tiếp theo vỡ vụn thành từng mảnh. Một tiếng rên đau đớn phát ra, thân thể mềm mại của Băng Phượng lảo đảo từ trong hư không hiện ra, sau khi thối lui vài bước mới miễn cưỡng đứng vững thân hình, lần nữa ngẩng đầu lên.
Giờ phút này ánh mắt nàng ngay cả khi vẫn lạnh như băng nhưng sắc mặt thật sự có chút khó coi.
"Hừ, nếu để ngươi chạy thoát trước mặt lão phu thì tên lão phu liền viết ngược lại cho ngươi xem. Tốt lắm! Ngươi muốn ngoan ngoãn để chư vị đạo hữu phong bế pháp lực hay là để lão phu tự mình ra tay?"
Thanh Long thượng nhân liếc mắt nhìn Băng Phượng một cái, hãnh diện nói.
Lúc này đám người Tiểu Hồng mới " a" một tiếng, từ bốn phía gắt gao vây nữ tử vào trong. Băng Phượng đứng tại chỗ không nhúc nhích nhưng trong lòng lại âm trầm như nước.
"Ồ, không biết tên của Thanh Long đạo hữu đảo ngược lại sẽ đọc như thế nào? Không ngại thử đọc cho Hàn mỗ nghe một chút!"