Lúc này, Hàn Lập lập tức đi ra khỏi truyền tống trận, nghênh ngang đi thẳng đến đại môn. Mà bạch quang trong truyền tống trận lần nữa chớp động, hai đạo nhân ảnh khác hiện lên, rõ ràng là bạch phát lão giả và lão phụ nhân xấu xí. Lập tức, mấy tên vệ sĩ dưới sự dẫn đầu của tên Kim vệ tiến tới nghênh đón.
Hàn Lập đối với những việc này không hề quan tâm tới, khi vừa ra khỏi điện phủ liền bay về nơi ở của mình. Trong độn quang, hắn một bên bay về phía trước, một bên thả thần niệm ra không ngừng quét về bốn phía.
Hiện tại, Thiên Uyên thành so với lúc trước khi hắn vừa rời đi thì yên tĩnh hơn nhiều, trong thành ngoại trừ từng đội vệ sĩ đi tuần tra ra thì rất ít nhìn thấy tán tu bình thường đi lại. Đám vệ sĩ tuần tra này so với lần trước rõ ràng nhiều hơn mấy lần, hơn nữa gặp tu sĩ nào đều tra hỏi một chút thì mới để đi tiếp.
Cả Thiên Uyên thành tràn ngập một loại không khí trầm mặc.
Nhưng lấy linh áp cường đại mà Hàn Lập phát ra hiển nhiên sẽ không có đơn vị tuần tra nào dám tiến lên cản lại, làm hắn thuận lợi vào đến thạch tháp cao lớn của mình. Độn quang thu lại trực tiếp tiến vào tầng cao nhất, thân ảnh hắn xuất hiện trong thính đường không tính là quá lớn.
Ánh mắt sau khi đảo qua, khóe miệng Hàn Lập lộ ra một tia cười thản nhiên.
Tất cả vẫn không khác gì so với trước khi hắn rời đi, bất quá khắp nơi không có một hạt bụi, hiển nhiên là do thường xuyên có người đến đây quét dọn.
Xem ra hai gã đệ tử của hắn cũng có tâm.
Trong lòng tự định giá như thế, Hàn Lập không khách khí ngồi xuống vị trí trung tâm đại sảnh, đồng thời phất tay lên. Một đạo phù lục chợt lóe bắn ra, sau khi xoay quanh một vòng liền hóa thành hai luồng hỏa quang biến mất vào hư không.
Tiếp theo, Hàn Lập ngồi yên trên ghế nhắm mắt lại, cứ thế không nhúc nhích.
Một lát sau, ngoài cửa chợt lóe độn quang, hai đạo nhân ảnh thoáng hiện ra trong thính đường. Một gã mặc lam bào đầu đội quan ngọc (cái mũ ngọc), một gã mặc đạo bào, bộ dáng cả hai đều hi hi cười.
Đúng là hai gã đệ tử Hải Đại Thiếu và Khí Linh Tử của Hàn Lập.
Hai người vừa thấy Hàn Lập trên mặt tràn đầy mừng rỡ, vội vàng tiến lên thi lễ.
"Sư phụ có thể quay về, thật sự tốt quá!"
"Chúc mừng sư phụ bình yên trở về!"
"Sao vậy? Nghe giọng các ngươi thì chẳng lẽ muốn ta xảy ra chuyện gì phải không?"
Hàn Lập khoát tay, tựa cười mà không phải cười, nói một câu.
"Sư phụ, thời gian dài như thế người không thể trở về Thiên Uyên thành, trong thành đúng là có chút tin đồn không tốt lắm. Nghe nói sư phụ đã chết trong tay Thánh tổ Ma tộc, bất quá hiện tại tận mắt nhìn thấy sư phụ vô sự, hiển nhiên mấy tin đó chỉ là lời đồn đãi mà thôi."
Khí Linh Tử ở bên cạnh liên tục gật đầu, bộ dáng hết sức đồng ý.
"Cũng không phải hoàn toàn là lời đồn, lúc ta ra ngoài đích xác gặp một số phiền toái, cũng cùng với đám hóa thân Thánh tổ Ma tộc đánh nhau một phen, đích xác vạn phần hung hiểm."