Thần sắc ngân phát (tóc bạc) nữ tử lạnh như băng, lúc vào trong đại điện cũng không nhìn tới ánh mắt kinh ngạc của những người khác mà chỉ chậm rãi đứng sau lưng Ngao Khiếu lão tổ.
"Vị đạo hữu này là..."
Bạch phát lão giả đảo thần niệm qua, hiển nhiên rất dễ dàng nhìn ra ngân phát nữ tử là một tu sĩ Yêu tộc, tu vi Luyện Hư hậu kỳ đại thành, không khỏi có chút nghi hoặc hỏi một câu.
"Đây là chất nhi Linh Lung của lão phu, chư vị mặc dù chưa gặp qua nhưng hẳn cũng có nghe nói một chút."
Ngao Khiếu lão tổ không thèm để ý trả lòi.
"Ồ, hóa ra là Linh Lung tiên tử, thật thất kính!"
Trên mặt bạch phát lão giả hiện lên một tia kinh ngạc nhưng vô cùng khách khí, nói.
Nữ tử này đúng là Ngân Nguyệt năm đó từ biệt Hàn Lập tại Nhân giới. Đương nhiên, Ngân Nguyệt lúc này có chút không giống Ngân Nguyệt năm đó mà là Ngân Nguyệt đã dung hợp phân liệt chỉ hồn, có được đầy đủ nguyên thần. Những người khác trong điện, sau khi biết được thân phận ngân phát nữ tử đều lộ ra vẻ ngoài ý muốn.
Thánh đảo có địa vị đặc thù trong Nhân Yêu hai tộc cho nên hiển nhiên luôn chú ý tới thất đại yêu vương thống lĩnh Yêu tộc. Mà Linh Lung tiên tử lại là một vị vương phi từng bị phong ấn tại Nhân giới nhiều năm, hơn nữa sau khi trở về Linh giới dường như không hòa hợp với Thiên Khuê Lang Vương, tin đồn này các trưởng lão Thánh đảo hoặc ít hoặc nhiều đều nghe nói qua một chút. Hiện tại bỗng nhiên nhìn thấy vị Vương phi trong lòi đồn này, không ít người thần sắc có chút quái dị.
Ngân Nguyệt đối với tất cả đều xem như không thấy, chỉ đứng phía sau Ngao Khiếu lão tổ, mặt hơi cúi xuống không nói một lời.
"Ngao Khiêu tiền bối, lão nhân gia người như thế nào đột nhiên đến Thánh đảo, không biết Ngao Khiếu tiền bối hao tổn nguyên khí khi độ kiếp đã phục hồi như cũ hay chưa?"
Linh vũ nam tử cúi đầu hỏi Ngao Khiếu lão tổ.
"Năm đó ta độ kiếp, mặc dù tổn hại chút nguyên khí nhưng đã vô sự, nếu không lão phu cũng không xuất hiện tại đây, về phần vì sao đến Thánh đào thì tự nhiên là vì Mạc đạo hữu."
Ngao Khiếu lão tổ lãnh đạm cười, nói.
"Lão nhân gia người đã gặp qua Mạc tiền bối! Thật tốt quá, lão nhân gia người năm đó sau khi rời khỏi Thánh đảo liền bặt vô âm tín giống như tiền bối. Điều này khiến chúng ta hết sức lo lắng."
Nam tử trắng trẻo nghe vậy, trên mặt lộ ra vẻ mừng rỡ, nói.
"Hắc hắc, tuổi của hắn còn không lớn như lão phu, lo lắng gì chứ! Được rồi, lão phu không nói nhảm nữa, lúc này đây ta được Mạc đạo hữu nhờ tới Thánh đảo. Thứ nhất là thay hắn nói lại mấy câu, thứ hai là muốn tọa trấn nơi đây một đoạn thời gian."