Thời gian nhập định lần này lại mất đến hai tháng.
Một ngày kia, hắn lần nữa mở hai mắt ra, hậu hoạn trên người chẳng những đã hoàn toàn giải trừ mà pháp lực thần khí cũng khôi phục tới trạng thái đỉnh phong. Lúc này, Hàn Lập mới thật sự khôi phục lại sự trầm tĩnh như trước.
Giờ phút này cho dù Thánh tổ Ma tộc như Nguyên Sát tìm tới cửa thì hắn cũng tự tin có thể đánh một trận.
Sau khi tỉnh lại, Hàn Lập chỉ trầm ngâm một lát, tay vừa lật, một bạch sắc mộc hạp và một lam sắc ngọc bình cùng hiện ra. Kim quang trong tay chợt lóe, bạch sắc mộc hạp nhất thời bị một tầng kim quang bao vây, tự động bay lên lơ lửng giữa không trung.
Hàn Lập nhìn lam sắc ngọc bình còn lại, trên mặt không khỏi lộ ra một tia hưng phấn.
"Hỗn độn nhị khí danh tiếng sớm đã nghe qua, không nghĩ được lại có ngày đoạt được linh vật này, nếu có thể luyện hóa nó thì tiến giai Hợp Thể hậu kỳ hơn phân nửa không thành vấn đề."
Hàn Lập thì thào nói nhỏ vài câu, tiếp theo búng một ngón tay về phía bình ngọc.
"Phanh" một tiếng, nắp bình tự động mở ra.
Trong tiếng xé gió "vù vù", một đoàn thanh quang từ đó bay ra, chớp một cái liền bắn nhanh ra, bộ dáng như muốn bỏ chạy.
Sắc mặt Hàn Lập trầm xuống, một cánh tay mơ hồ trảo một cái lên hư không, nhất thời một cỗ cự lực vô hình bao phủ cả gian động quật. Tiếp đó, năm ngón tay chớp động quang mang rồi kéo trở lại. Thanh âm "xuy xuy" xé gió truyền ra, thanh quang sau khi run lên liền bị hút vào tay.
Hàn Lập nhẹ thở một hơi, hai mắt híp lại cẩn thận đánh giá thứ trong lòng bàn tay. Chỉ thấy thanh quang trong tay chớp động không thôi, trong đó lại có hai quang điểm nhỏ bằng hạt đậu, một đen một trắng liên tục chớp động.
Lam quang trong mắt Hàn Lập chợt động, pháp lực toàn thân quán chú vào hai mắt, nguyên bổn hai quang điểm có chút mơ hồ, nhất thời hiện rõ trong mắt. Nhưng trong nháy mắt khi thấy rõ hai quang điểm, thân hình hắn khẽ chấn động, vẻ mặt trong nháy mắt hiện ra vẻ mờ mịt, cả người bất động. Sau thời gian một bữa cơm, vẻ mặt Hàn Lập đột nhiên vặn vẹo vài cái, đột nhiên cắn răng phun ra một ngụm máu tươi, thân hình chấn động ngã ngược về phía sau.
"Thật lợi hại, luân hồi huyễn cảnh thật lợi hại, quả nhiên đáng sợ như trong truyền thuyết! Nếu không phải lúc cuối đột nhiên tỉnh lại thì sợ rằng tâm trí vĩnh viễn ở lại trong thế giới của Hỗn độn nhị khí rồi."
Thân hình Hàn Lập vừa động, lần nữa khoanh chân ngồi xuống nhưng vẻ mặt có chút khiếp đảm, thất thanh nói.
Mới vừa rồi đúng là hắn đã dùng Minh Thanh linh mục quan sát hai tiểu quang điểm ở bên trong Hỗn độn nhị khí, cũng chỉ trong nháy mắt liền bị bổn nguyên chi lực trong đó hút vào, thoáng cái liền rơi vào vô số thế giới hư ảo lớn nhỏ khác nhau, khiến cho bản thân không thể tự kiềm chế được.