Nhưng Bảo Hoa thấy cảnh này chỉ hời hợt bắt một pháp ấn cổ quái.
Một thanh âm muộn hưởng phát ra, hồng sắc cự hoa bên dưới cự đại thạch nhân xoay tròn một cái rồi từ đó liên tiếp bắn ra hai đạo quang trụ trong suốt. Mỗi đạo quang trụ này đều sáng long lanh, phảng phất như thực thể, hơn nữa tốc độc cũng cực nhanh như điện quang hỏa thạch, chỉ chợt lóe liền đánh tới trước người hai cự nhân.
Hai cự nhân cả kinh, thân hình lập tức vừa động muốn né tránh nhưng đã trễ.
Hai đạo quang trụ cơ hồ không quan tâm đến hộ thể linh quang của hai cự nhân, chợt lóe liền nhập vào trong hai thân hình khổng lồ không thấy bóng dáng. Hai cự nhân kinh sợ gầm nhẹ một tiếng, trên người bỗng nhiên lóe ra bạch quang, từng đóa hoa thủy tinh từ trên trán phóng ra, cơ hồ trải rộng toàn thân.
Hai cự nhân trong khoảnh khắc liền bị một tầng tinh thể thần bí đóng cứng lại, không cách nào nhúc nhích được.
Nhìn hai thạch cự nhân trong cự đại tinh thể, Bảo Hoa không chút biểu tình phất tay một cái. Nhất thời bạch quang trên cự đại tinh thể chợt hiện rồi bắt đầu thu nhỏ lại, chỉ một lát liền biến nhỏ bằng nắm tay, rồi bị nữ tử này dễ dàng thu vào tay áo.
"Chúc mừng đại nhân có thể diệt sát đại địch!"
Lúc này, Hắc Ngạc ở một bên mới hồi phục tinh thần lại, vội tiến lên trước hai bước lấy lòng nói.
"Ba người bọn họ bất quá chỉ là ba khối hóa thân của Huyết Quang, không thể coi là đại địch được. Nhưng thật ra sáu đại hóa thân của Lục Cực đều là trợ thủ đắc lực của ả, nay bị ta bắn một phát, không mất hơn trăm năm thì đừng nghĩ đến chuyện khôi phục lại như ban đầu."
Bảo Hoa thản nhiên nói.
"Vậy sao đại nhân không đuổi theo các nàng giết tất cả đi. Hiện tại là cơ hội khó có được!"
Hắc Ngạc cẩn thận đề nghị nói.
"Không cần thiết. Lục Cực nếu đã liều mạng hao tổn nguyên khí để thoát khỏi Huyễn Nhật của ta thì khẳng định sẽ tiếp tực thi triển thần thông bảo mạng khác mà phi độn xa hơn vạn dặm. Cho dù ta toàn lực đuổi theo thì khả năng bắt được cũng không quá cao. Hiện tại, chuyện Thiên Đàm Hoa quan trọng hơn, nếu không vạn nhất khiến tên gia hỏa kia chuồn mất thì sau này càng mất nhiều công sức hơn. Đi thôi!"
Bảo Hoa suy nghĩ sơ thoáng cái, liền quyết định nói.
"Vâng, thuộc hạ tất cả đều nghe theo đại nhân phân phó!"
Đại hán cung kính đáp ứng.
Tiếp theo, cự hoa dưới thân Bảo Hoa rung lên một cái, lần nữa thả ra phấn hồng hà quang bao phủ hai người lại, thoáng cái liền biến mất trong hư không. Trong lúc nhất thời, nguyên bổn chỗ này vừa nãy vô cùng náo nhiệt lại trở nên trống không, không còn bất cứ bóng người nào.
Cách đó không biết bao nhiêu vạn dặm, trong một cái hạp cốc thần bí, hai tòa lôi trận một lớn một nhỏ chớp động ngần quang "ầm ầm" hiện ra. Hai tòa lôi trận này lồng vào nhau, một trong một ngoài, mà trung tâm pháp trận bất ngờ có hai đạo nhân ảnh đang lơ lửng.