Huyết ảnh này đúng một huyết bào thiếu niên khuôn mặt thanh tú.
"Đừng vội cao hứng! Đừng quên điều kiện ban đầu với Nguyên Sát!"
Một tên huyết ảnh khuôn mặt giống như đúc, thản nhiên nói.
"Hừ, nếu mục tiêu truy đuổi của Nguyên Sát giống chúng ta thì điều kiện ban đầu hiển nhiên phải thay đối một chút. Người có thể giao cho nàng ta, nhưng bảo vật trên người thì chúng ta không đồng ý giao."
Thiếu niên ở giữa hừ lạnh một tiếng, không chút do dự trả lời.
"Nói như thế thì sợ rằng Nguyên Sát không chịu bỏ qua. Bảo vật cũng có thể chia cho một nửa, nhưng Trấn Ma Tỏa và Tử Ngôn đỉnh thì chúng ta phải lấy trước tiên."
Huyết ảnh khác lắc đầu, nói.
"Chia một nửa! Tiểu tử Nhân tộc này rõ ràng mang trọng bảo trên người, các ngươi đồng ý bỏ qua sao."
Thiếu niên ở giữa nhếch miệng, nói.
"Không bỏ cũng không được, chớ quên sau lưng Nguyên Sát còn có Lục Cực làm chỗ dựa, hiện tại không phải thời cơ tốt để trêu chọc tới ả!"
Huyết ảnh kia cười lạnh một tiếng, nói.
"Uh, Lục Cực đúng là phiền toái lớn!"
sắc mặt thiếu niên khẽ biến, lộ ra vài phần kiêng kỵ.
"Được rồi! Các nguơi đừng mơ tưởng nữa! Lúc này đây không biết có bắt được hắn hay không, dường như hắn đã phát hiện ra chúng ta, nghĩ rằng muốn mai phục thì hơn phân nửa không có khả năng."
Gã huyết ảnh cuối cùng mở miệng, nói, bộ dáng có vài phần ngưng trọng.
"Phát hiện ra chúng ta, không thể nào! Chúng ta đã dùng Càn Khôn Bàn che giấu tất cả, trừ phi hắn có tu vi Đại Thừa Kỳ, nếu không tuyệt đối không thể cảm nhận được, nhiều lắm là chi nghi ngờ một chút mà thôi! Nguyên Sát lại đang đuổi sát phía sau không tha, hắn không thể nào dậm chân tại chổ."
Sắc mặt thiếu niên ở giữa trầm xuống, nhìn hình ảnh trên vách tường không tin, nói.
"Có đúng thế không, nhưng ta lại cảm thấy. Không tốt, hắn đang làm gì thế kia?"
Gã huyết ảnh cuối cùng lắc đầu định nói gì đó nhưng sau một khắc bỗng nhiên thất kinh la lên.
Hai người khác sau khi thấy rõ động tác của Hàn Lập trên vách tường, sắc mặt đồng dạng đại biến.
Chỉ thấy côn bằng do Hàn Lập biến thành đột nhiên há miệng phun ra một lôi cầu kim quang chói mắt, chợt lóe liền hóa lớn hơn trượng.
Cự bằng hướng về phía ba người, bộ dáng có vẻ như đang nhếch miệng, lôi cầu một chút liền háo thành kim hồ chói mắt bắn tới.
Tiếng sét đánh vang lên!
Xung quanh vách tường đều là kim hồ lượn lờ, sau một tiếng vỡ vụn giòn tan liền hóa thành một cổ phấn mịn tan biến.
"Đúng là hắn đã phát hiện ra Càn Khôn Bàn, nếu không thể dụ lại đây thì chi có thể ra tay mạnh mẽ ngăn lại!"
Thiếu niên ở giữa quát một tiếng.
Hai người còn lại hiển nhiên không ý kiến, đều bắt quyết niệm chú. Tiếng chú ngữ xé gió lập tức quanh quẩn trong không gian. Đồng thời, sau khi lôi cầu hóa thành cự võng bao phủ phía trước, trong lôi quang chớp động, một thứ gì đó hiện ra trong mây mù trên trời cao.